Tuesday, 2017-09-19, 10:03 PM

Đồng Đạo Tâm Sự

[ Bài Viết Mới · Thành Viên · Quy Định · Tìm Kiếm · RSS ]
Chú ý: *Website chỉ chạy tốt trên Firefox Ðề nghị bạn sử dụng Firefox click vào đây để tải.. Firefox Mới Nhất
             --> Vào Đây Để Xem ?
Thống Kê Diễn Đàn
Đề Tài Mới Bài Viết Quan Tâm Top POST
  • ĐỨC HỘ PHÁP Ban cho nhơn sanh "10 món bửu pháp"(0)
  • Chữ " Thương "(0)
  • Thơ nói về " Bản Ngã " của con người.(0)
  • Đạo ở đâu ?(0)
  • Lời Của Đức Bà Đầu Sư Hương Hiếu(0)
  • ĐỨC BÀ ĐẦU SƯ HƯƠNG NHÌN QUY THIÊN(0)
  • Sưu Tầm Nhạc Đạo(0)
  • Vía Đức Khổng Thánh Tiên Sư Hưng Nho Thạnh Thế Thiên Tôn.(8)
  • Chiều Thánh Tòa.(4)
  • Bài Thuyết Đạo Vía Đức Quan Thánh Đế Quân (dl.24/7/2011)(1)
  • Đại Đạo Bí Sử - Huyền Diệu Cao Đài (47)
  • Cửu Vị Nữ Phật Trong Đạo Cao Đài (10)
  • Vía Đức Khổng Thánh Tiên Sư Hưng Nho Thạnh Thế Thiên Tôn. (8)
  • Nhạc Đạo Cao Đài Tòa Thánh Tây Ninh (7)
  • Danh Nhân Đại Đạo (6)
  • Chiều Thánh Tòa. (4)
  • Tâm Sự Của Người Tầm Đạo (3)
  • Bài Thuyết Đạo Đại Đàn Vía Đức Thái Thượng Đạo Quân 15-2-TM (2)
  • 9/2/ Tân Mão - Khánh Thành Điện Thờ Phật Mẫu Long Thành - ĐN (2)
  • Lễ Đặt Viên Gạch Đầu tiên Xây Dựng ĐT Phật Mẫu Linh Xuân. (1)
  • Nhat-Tam
  • TheLightofTruth
  • lamvien
  • Admin
  • thegioivohinh
  • Page 1 of 212»
    Cao Đài Toà Thánh Tây Ninh ( Diễn Đàn :Đồng Đạo Tâm Sự ) » Giáo Lý » Giáo Lý Sưu Tầm » Đại Đạo Bí Sử - Huyền Diệu Cao Đài
    Đại Đạo Bí Sử - Huyền Diệu Cao Đài
    Nhat-TamDate: Tuesday, 2011-03-15, 1:22 PM | Message # 1
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    LỜI NÓI ĐẦU

    Bất cứ tôn giáo nào cũng đều có nhiều sự mầu nhiệm thiêng liêng mà người ngoại đạo thấy khó hiểu và thông cảm được.
    Chẳng hạn, Thiên Chúa Giáo tin là Đức Mẹ Maria đồng trinh nhưng Đạo Tin Lành thì hiểu ngược lại. Người Trung Hoa cho rằng Đức Lão Tử xé nách người mẹ mà chào đời. Tín đồ thì mặc nhiên công nhận. Người ngoại giáo thì lập lờ bán nghi.

    Thế nên, ta mới thấy đường ranh giữa tín ngưỡng và mê tín chỉ bằng sợi tóc. Vì vậy suốt những năm dài nghiên cứu về Đạo Cao Đài, người viết cũng thấy được "Những mầu nhiệm" đó, nên để vào ngoại sử mà chép thành quyển Đại Đạo Bí Sử này. Tin hay không tin là quyền của độc giả và đồng đạo vì người viết theo chân lý Đức Khổng Tử "Thuật nhi bất tác", kể lại mà không sáng tác. Bởi lẽ, nghe kể mà ghi chép lại nên chắc chắn nếu có nhiều chỗ dị ý, dị bản.

    Tam Tế Anh, mồng 10-4-Tân Hợi
    Trần Văn Rạng


    Thông báo sửa bởi Nhat-Tam - Tuesday, 2011-03-15, 1:26 PM
     
    Nhat-TamDate: Tuesday, 2011-03-15, 1:25 PM | Message # 2
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    1- BỒNG LAI TIÊN CẢNH

    Người đệ tử Cao Đài thứ nhứt là ông Ngô Văn Chiêu ( 1878 - 1932), người Bình Tây, Chợ Lớn. Chính ông đã được Đấng Chí Tôn dạy cách thờ Thiên Nhãn trước nhất.
    Một buổi sáng lối 8 giờ, vào năm 1921, ông đương ngồi trên võng, bỗng thấy trước mắt cách xa độ hai thước, lộ ra con mắt thiệt lớn rất huyền diệu thiêng liêng, chói ngời như mặt trời, ông lấy làm sợ hãi, lấy hai tay đậy mắt lại. Chừng 30 giây, ông mở mắt ra thì thấy con mắt cũng còn và lại chói sáng hơn nữa. Ông liền chấp tay vái rằng : "Bạch Tiên Ông, đệ tử biết rõ huyền diệu của Tiên Ông rồi. Đệ tử xin Tiên Ông đừng làm vậy, đệ tử sợ lắm. Như phải Tiên Ông bảo thờ Thiên Nhãn thì xin cho biến mất tức thì". Vái xong thì con mắt lu dần rồi mất. Sau khi ông tu học được ba năm. Tiên Ông khen ông tu kỹ. Một hôm Tiên Ông giáng cơ ban cho ông một đặc ân, tự ý ông chọn thì sẽ ứng hiện tức thì. Ông mới bạch : "Bạch Thầy nghe nói cảnh Bồng Lai đẹp vô cùng Thầy có thể cho đệ tử thấy cảnh ấy được không ?". Cơ gõ một cái chớ không trả lời.

    Ít lâu sau vào một buổi chiều, cuối tháng giêng năm Giáp Tý (2-1924), Ông ra đứng hóng gió và lên Dinh Cậu nhìn ra khơi biển Phú Quốc. Bất thần nơi chỗ trời biển giáp nhau lộ ra một cảnh rất xinh đẹp. Cảnh này vừa tan biến thì cảnh khác hiện ra ngay. Sau rốt, ông thấy một cảnh có Thiên Nhãn, trên xổ ngay xuống một hàng có 3 chữ Nhựt, Nguyệt, Tinh ngoạn mục vô cùng. Ông xem mê mẫn tinh thần. Lối chừng 15 phút thì cảnh ấy lu mờ dần rồi mất.

    Về sau, phò cơ ông mới được Tiên Ông cho biết cảnh ấy là Bồng Lai. Do đó ông mới bảo người đệ tử là Đốc học Thới vẽ lại cảnh ấy mà thờ.

     
    Nhat-TamDate: Tuesday, 2011-03-15, 1:27 PM | Message # 3
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    2- DIỆN KIẾN THIÊN CUNG

    Là đệ tử Cao Đài, ai cũng biết buổi đầu mới lập giao, các vị thời khai nguyên được Đấng Chí Tôn, Phật Mẫu và các đấng dành cho nhiều huyền diệu để trụ vững đức tin.
    Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc ( 1890 - 1959) người làng An Hoà, Tây Ninh đã nhiều lần về chầu Thượng Đế nhưng có hai lần quan trọng nhất. Lần thứ nhứt vào năm 1907 và lần thứ hai lúc được ân phong mà Ngài chưa nhận nên Đấng Chí Tôn dùng huyền diệu cho Ngài về Bạch Ngọc Kinh để biết ngôi vị thiêng liêng và nhiệm vụ cao trọng của Ngài trong nền Tân Tôn giáo.

    Năm 17 tuổi ( 1907), Ngài thiếp đi một lần để diện kiến Thiên cung. Nhờ đó mà Toà Thánh Tây Ninh xây đúng mẫu mực Thiên đình. Lần thứ hai Đức Ngài viết "Tam Thập Lục Thiên hồi ký"

    Đêm rằm tháng giêng năm Đinh Mùi, Ngài nhìn ánh trăng hư ảo khẽ ngâm bài "Nhân Nguyệt vấn đáp" rồi tâm dần dần tê mê theo cơn gió nhẹ ru. Khi mở mắt ra, Ngài thấy chan hòa một thứ ánh sáng huyền diệu mà Ngài đang lửng chửng trên đường bằng phẳng, sạch sẽ và trắng như tuyết.
    Bỗng thấp thoáng đằng xa đi lại một vị sư già, mặc áo cà sa vàng, nét mặt từ bi và cất tiếng hỏi :
    - Em có nhớ qua không ?
    Ngài nhìn vị sư , chợt nhớ ra vội đáp :
    - Dạ nhớ .
    Vì năm lên mười tuổi theo học chữ Nho, thường hầu Thầy đi cân thuốc ở tiệm Đức Vọng chợ Tây Ninh, Ngài đã gặp vị sư này bàn với Thầy Ngài về tướng Ngài như vầy : "Cậu bé này vào bậc siêu phạm, sự nghiệp vô cùng cao cả"
    Vị sư già đưa Ngài đến 1 tòa lâu đài màu trắng tin và bảo Ngài :
    - Em chờ qua ngoài này, qua vào trong một chút nhé.

     
    Nhat-TamDate: Tuesday, 2011-03-15, 1:28 PM | Message # 4
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    Ngài chờ lâu quá không thấy vị sư trở lại bèn vừa kêu vừa gõ cửa, vẫn không ai trả lời. Ngài mới đi vòng quanh thấy nhà có 8 góc và 8 cửa đều giống nhau đóng kín mít. Nhìn kỹ, Ngài mới nhận ra mỗi cửa đều có 1 con đường trắng chạy về phía chân trời xa. Trong lúc băn khoăn chưa biết chọn con đường nào, bỗng ở phía có bóng đèn lòe sáng, Ngài liền phăng tới, gặp 1 tòa nhà mà cửa vẫn đóng. Ngài gõ liên hồi mấy tiếng, không thấy ai trả lời. Ngài bấn loạn muốn thối chân thì 1 tiểu đồng xuất hiện và chỉ ngay vào mặt Ngài mà nói :
    - Anh có phải là anh Tắc không ?
    - Sao em biết qua ? Cậu bé mỉm cười
    - Sao tôi lại không biết. Thầy đợi anh trong nhà.
    Ngài ngạc nhiên hỏi :
    - Thầy là ai hở em ?
    - Rồi anh sẽ biết. Nói xong tiểu đồng bước vào nhà.
    Ngài bước theo gặp con kim mao hẩu nằm ngang, ngần ngại nên tiểu đồng cười giục :
    - Có gì mà sợ, nó không cắn đâu. Anh cứ theo tôi, đừng ngại gì cả.
    Ngài vừa bước qua, cửa tự động đóng lại. Ngài và chú tiểu đứng trong hành lang rộng mênh mông. Theo chiều dài hành lang có 5 phòng lớn, mỗi phòng có 1 cửa đóng. Chú tiểu đưa Ngài đến cuối phòng và dặn :
    - Anh chờ đây. Lúc nào Thầy kêu tôi sẽ cho anh hay.
    Chờ lâu quá sốt ruột, phần sợ con kim mao hẩu, ngài bạo dạn gõ cửa. Chú tiểu nghe tiếng gắt gỏng :
    - Anh làm vì rối thế ? Anh nhát quá, thôi ở đây mà chờ Thầy.
    Ngài ngắm xung quanh phòng, thấy dài đến 20 thước, rộng 10 thước, bốn mặt tường và nền nhà là 1 khối cẩm thạch phẳng liền cực đẹp … Từ ngoài 1 ông già cao lớn, mặc áo xanh, râu tóc bạc trắng bước vào phòng. Ngài chấp tay xá. Nhìn kỹ, Ngài nhớ ra, ông già này là người đi với nhà sư mà Ngài đã gặp trong tiệm thuốc Đức Vọng. Ông đi thẳng lại chiếc ghế bành ung dung ngồi xuống và bảo Ngài :
    - Con ngồi xuống đi.
    Trước nhứt, ông già hỏi thăm về gia đình nhưng trừ người chị thứ tư đã mất không hỏi, làm Ngài ngạc nhiên vô ngần. Sau lúc phê phán từng người trong gia đình, ông già gọi tiểu đồng
    - Con đem bánh cho anh con ăn
     
    Nhat-TamDate: Tuesday, 2011-03-15, 1:29 PM | Message # 5
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    Tiểu đồng mang và đặt trước mặt Ngài một đĩa bạc lớn, trên đựng đầy bánh hơi bốc lên thơm phức. Các chiếc bánh bột lọc hình tròn, nửa đỏ nửa trắng, xếp theo hình nón. Ngài được ông già mời ăn và uống nước bằng tô lớn vàng ròng. Đợi Ngài ăn xong ông già trầm ngâm nói :
    - Hôm nay con ăn hai cái bánh rưỡi và uống 1 tô nước. Những thứ đó sẽ ám hợp vào đời hành đạo của con sau này. Nếu Ngài ăn hết ba cái bánh ( tượng trưng Tam giáo) thì việc Đạo đã xong, nhưng Ngài chỉ ăn có hai cái rưỡi ( chọn lọc) tức là chưa xong, ứng với quẻ 64 Hỏa Thủy vị tế trong việc Đạo biến hóa vô thường mà Ngài phải lo liệu sau này.
    Ngài tạ từ ông già, nhưng nhớ đến con kim mao hẩu. Ngài vái xin con vật đó. Ông già tỏ vẻ ưng lòng và đáp :
    - Con cứ về đi, sau này nó sẽ xuống với con.
    Khi trở ra, Ngài bước lên lưng con kim mao hẩu và đạp lên mông thì cánh cửa tự mở. Lúc đến tòa lâu đài 8 góc, tiểu đồng từ tạ :
    - Bây giờ em chưa thể cùng đi với anh được. Sau này thầy sẽ cho em xuống với anh. Thôi anh về đi
    Ngài sực nhớ đi chơi quá lâu, vội chạy nhanh về, vô ý vấp phải mô đất, té lộn đi 1 vòng. Ngài giật mình tỉnh dậy, thoang thoảng bên tai tiếng khóc vang dậy, mở mắt ra thấy mọi người tấp nập chung quanh mình. Kẻ thì kéo tóc, người thì giựt tay, gọi tên Ngài ầm ỹ.
    Ngài chờn vờn ngồi dậy như nói trong mơ : ỹ - Con chó tôi đâu rồi ? ỹ Người người ngơ ngác, nhưng Ngài lại nhớ đến con kim mao hẩu trong giấc mộng dài diện kiến Thiên cung.

    Xa trông vật đã xây tròn
    Bát hướng Đài, ngưng thấy nước non
    Động cũ, Thầy Tiên còn để dấu
    Chùa xưa Phật Tính mát lui rèm
    Chấp kinh, Khổng sĩ nho phong giỏi
    Nắm nghiệp Đào quân nhất thuộc khôn
    Nẻo Thánh tuy nhiên tay đẩy cỏ
    Nền Văn Miếu thấy khỏi hương còn
    ( Tam thập lục Thiên Hồi ký)

     
    Nhat-TamDate: Tuesday, 2011-03-15, 8:04 PM | Message # 6
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    3- LỤC LONG PHÒ ẤN

    Khi du khách đến viếng Toà Thánh, cái lôi cuốn đầu tiên là hai lầu chuông và trống cao ngất. Một hệ thống kiến trúc kiểu Pháp nằm giữa hai khu rừng Thiên nhiên màu xanh biếc.
    Jeanine Anboyer trong quyển "Mỹ thuật Viễn Đông" nhận định rằng : Người VN đã biết chọn những cảnh thiên nhiên đẹp nhất để xây dựng những công trình thờ cúng của họ ( Les arts de I' Extrême Orient. Pario 1948 trang 83). Đó là lối kiến trúc cổ VN theo lối kiến trúc cảnh vật hóa ( Architecture VayAagec ) một tu sĩ Nhật Bản cũng cho rằng Toà Thánh được xây cất trên suối ngầm chảy qua 6 cửa gọi là "Lục long phò ấn" hay "Lục long kết tụ". Vùng đất này rất phát triển về Đạo pháp và nhân tài (Huỳnh Minh, Tây Ninh xưa và nay, Sài Gòn 1972, trang 177).

    Viễn cảnh Toà Thánh Tây Ninh về phía Đông (cung Chấn) gối lên giồng Sân Cu (đất lành) , mặt trước phía tây ( Cung Đoài) trông ra sông Vàm Cỏ Đông. Phía tả (Nam) Thanh long nước sông Cẩm Giang - Bến Kéo chảy cuộc quanh . Đó là điểm kết long mạch, sách lỗ Ban Kinh gọi là hàm rồng. Phong thủy dương âm hội đủ Cận Cảnh, hồ Động Đình ( bàu Cà Na) nước chảy không ngừng ( pháp luân thường chuyển) vào rạch Ao Hồ Tây Nam ( câu). Hai bên trái phải Toà Thánh là hai cánh rừng Thiên nhiên xanh biếc hài hòa cảnh trí. Phía Bắc (cung Ly) suối Lâm Vồ. Phía Đông Bắc (cung Tốn) là Suối Đá. Phía Đông ( cung Chấn) Suối Cái chảy về Nam ( cung Khảm) qua Đoạn Trần Kiều, Suối Con lươn ra Giải khổ Kiều, bốn suối hợp sức tưới mát và bao quanh vùng Thánh địa, hợp với sông Vàm Cỏ Đông, Cẩm Giang mà kết tụ Lục Long Phò Ấn. Biểu hiện Tay Long (dương), Tay Hổ (âm) không đối lập nhau mà còn hòa hợp lẫn vào nhau nhiều lần viễn cảnh như cận cảnh. Bên trái (Thanh Long), bên phải (Bạch Hổ) thế sông núi châu đầu vào nhau như hình móng ngựa ( đại kích! ). Địa thế Lục Long phò Toà Thánh đó, không đâu tốt đẹp bằng.

    Về Lục Long, trong kinh dịch, Chu Công giải nghĩa 6 hào của quẻ Thuần Càn ( ) thành 6 rồng như sau :

    HÀO ĐẦU : Rồng còn ẩn náo chưa ( đem tài) hàng được (tiềm long vật dụng) tức rồng còn dưới vực sâu chưa lên mây nên chưa biến hóa được. Ý nói người chưa gặp thời thì nên trau giồi hạnh phúc, luyện thành tài trí, ở ẩn không cầu danh, không ai biết mình thì cũng chẳng buồn.

    HÀO HAI : Rồng đã hiện ở cánh đồng ra mắt đại nhân thì lợi ( hiện long tại điền lợi kiến đại nhân). Người giúp đời mà không khoe công lao, giữ lòng thành tín và được trung chánh gặp đại nhân thì lợi.

    HÀO BA : Người quân tử suốt ngày hăng hái đến tối vẫn còn thận trọng , dù nguy hiểm mà không tội lỗi ( quân tử chung nhật, càn cân tịch tịch nhược Lệ Vô Cửu). Người quân tử giữ lòng trung tín mà tiến sức lập ngôn lấy lòng thành lập sự nghiệp. Ở địa vị cao mà không tự kiêu, ở địa vị thấp mà không lo lắng .

    HÀO BỐN : Như rồng có khi bay lượn, có khi nằm vực, tùy thời mà không lầm lỗi ( hoặc được tại uyên vô cửu).

    Thận trọng tùy thời cơ, nên tiến thì tiến (như rồng bay nếu không thì chờ đợi (rồng nằm vực) chuẩn bị cho kịp lúc ra giúp trời.

    HÀO NĂM : Rồng bay trên trời ra mắt đại nhân thì lợi (phi long tại thiên lợi kiến đại nhân). Mây bay theo rồng, gió bay theo cọp. Ý nói Thánh nhơn ra đời người người trông theo.

    HÀO CUỐI : Rồng lên cao quá có hối hận (kháng long hữu hối). Rồng bay quá khó xuống, nếu hành động sẽ xảy ra điều đáng tiếc vì cực thịnh tắc suy nên lui bước để giữ đạo người quân tử .

    " Thời thừa lục long dĩ ngự thiên"
    Đức Lý Thái Bạch giáng dạy về Lục Long phò ấn như sau :

    "Lão khen Thái Thơ Thanh phải đó , tưởng chư hiền hữu không thấy nữa. Lão cắt nghĩa vì sao cuộc đất ấy là Thánh Địa, sâu hơn 300 thước như con sông, trung tim đất giáp lại trúng giữa sáu nguồn làm như sáu con rồng tranh nay nguồn nước ấy trúng ngay đỉnh núi gọi là "Lục long phò ấn" Ngay miếng đất đó đặng ba đầu, một đầu ra giếng mạch Ao Hồ, hai đầu nữa bên cụm rừng bên kia".

     
    Nhat-TamDate: Tuesday, 2011-03-15, 8:06 PM | Message # 7
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    4- ẤN TÝ, ẤN TÂM

    Trong kỳ ba giáo Đạo, Đức Chí Tôn đại từ đại bi ban cho toàn Đạo ẤN TÝ để cho mỗi môn đệ hộ thân, chớ không cầu xuất điều hại người, nên ngón trỏ và ngón út không đưa thẳng ra như cách bắt ấn khác. Vì khi bắt ấn tý thì dùng ngón tay trái ấn vào ngón áp út chổ cung Tý, Tý là nơi khởi đầu vạn vật.
    Chấp tay bắt ấn là sao ?
    Hữu vi nguyệt, tả vi nhứt, vị chi âm dương. Aâm dương hiệp nhứt phát khởi càn khôn, sanh sanh hóa hóa

    Trong năm ngón tay, ngón áp út còn gọi là ngón vô danh. Chỉ cảnh tượng Trời đất lúc chia phân. Vô danh Thiên địa chi thỉ. Đến hội Tý thì cõi trời lập vì Thiên sanh vi Tý. Theo thập nhị địa chi thì cung Tý tại góc ngón vô danh.
    Ngón cái gọi là mẫu chỉ, biểu tượng sau khi tạo thiên lập địa, vạn vật có tên. Hữu danh vạn vật chi mẫu.
    Vậy ngón cái là mẫu chỉ, ngón trỏ là thực chỉ, ngón giữa là trung chỉ, ngón áp út là vô danh chỉ, ngón út là tiểu chủ.

    Muốn bắt ân tý, trước khi chấp tay phải dùng ngón tay cái của tay trái ( mẫu chỉ) ấn vào cung Tý góc ngón áp út (vô danh chỉ) cũng của tay trái. Còn tay phải ngón cái của tay trái chỉ vào cung Dần của tay trái. Bốn ngón còn lại của tay trái bao ngoài tay trái thuộc dương có ngón tay mặt chỉ vào. Còn tay mặt thuộc âm có tay trái ở trong phù hợp với kinh dịch : "Âm nội hữu chơn dương, dương nội hữu chơn âm. Âm dương lưỡng cá tứ năng hữu kỷ nhơn tri"

    Khi xá phải hợp với Đại Tam Tài. Tay đưa lên trán : Kỉnh Trời, xá sâu tới gối; Kỉnh đất, thu về ngực ; kỉnh nhơn.

    Ấn tâm hay tâm ấn là gì ? Đó là ấn truyền bí pháp cho hành giả thiền định. Ngón cái chứa sinh lực; ngón trỏ và ngón út xuất điển quang, chống phá và xua đuổi tà điển. Ngón giữa và ngón áp út thu điển quang, nhận điển thiêng liêng, thu huyền khí.

    Như vậy, ấn tâm là co ngón giữa và ngón vô danh lại (thu điển trời đất), ngón cái đè lên 2 ngón này để tạo nguồn sinh lực dồi dào. Còn 2 ngón trỏ và út duỗi ngay ra xuất điển xua đuổi tà mị.

    Tâm thanh tịnh an lư tụ đỉnh
    Gom tam huê nhập định tu chơn
    Tam Kỳ đạo chuyển tuần hoàn
    Ngôi Tiên vị Phật đạo hành vôvi

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:35 PM | Message # 8
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    5- ÐỌA TAM ĐỒ BẤT NĂNG THOÁT TỤC
    Đàn đêm 12 rạng 13-3 - Bính Dần ( 22- 4- 1926) Đức Chí Tôn dạy hai vị Đầu sư lập thệ trước bàn Ngũ Lôi, riêng tại bàn Vi Hộ Pháp như vầy : " Như ngày sau phạm thiên điều, thề có Hộ Pháp đọa Tam đồ bất năng thoát tục" (Thánh Ngôn, Hiệp Truyền, quyển I 1950, trang 15).

    Lời thề ấy nghe như trái ngược tuyên ngôn của Ngọc Hư Cung : "Đại ân xá, tận độ chúng sanh". Cái chìa khóa của câu trên là "Hộ Pháp đọa tam đồ" mà kỳ ba phổ độ có Hộ Pháp, người giữ gìn Pháp luật, Ngài buộc tội thì Ngài cũng có quyền ân xá.

    Trước hết, ta tìm hiểu Tam đồ là gì ? Đó là ba đường đi, ba cõi hành hạ kẻ phạm thiên điều.

    1) Hỏa đồ : Hồn bị đọa ở địa ngục, thấy thân mình bị lửa nung đốt cao độ
    2) Huyết đồ : Hồn đầu thai làm súc sanh, bị con người thọt huyết và ăn thịt
    3) Đao đồ : Hồn ở trong cõi ngạ qủi ( ma đói) không những bị đói khát mà còn bị gươm đao róc thịt, xẻ xương.

    Vậy Tam đồ là ba nơi hành phạt gồm : địa ngục, ngạ qủi, súc sanh khó thoát tục. Thật ra, ai lỡ phạm thiên điều cầu khẩn nơi Đức Hộ Pháp, ăn năn hối lỗi nhờ Ngài mở huệ quang khiếu bằng cách :

    - Văn Kinh : Dạy nghe Kinh, đọc Kinh đi cúng kiến thường xuyên : "Lễ bái thường hành tâm đạo khởi"
    - Tư Kinh : suy xét những nghĩa lý trong kinh vì đọc kinh phải tầm lý, không hiểu nghĩa dễ bị u mê sai lạc.
    - Thiền định : Phải tu tịnh ít nhất ngày một lần để tiếp điển lành của các Đấng Thiêng Liêng.
    Nhờ đó, khi hào quang của Đức Phật chiếu tới trí tuệ ta mới tiếp nhận khai khiếu, dù lúc đó ở trong cõi Tam đồ cũng được giải thoát ngay.

    Như thế, chìa khóa "đại ân xá, tận độ chúng sanh" được mở ra, nếu ta biết ăn năn và tu luyện kiếp sanh trở nên tốt đẹp

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:36 PM | Message # 9
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    6- NƯỚC THÁNH
    Tháng 3 năm 1927 Đức Cao Thượng Phẩm được Đức Lý giao việc di cốt Phật Tổ từ chùa Từ Lâm ở Gò Kén về ûø đất mới ở làng Long Thành.

    Con ngựa Cantaka của Đức Phật Tổ cở lớn và dài, nên Đức Cao Thượng Phẩm phải kết hai cái xe bò lại để dễ chở. Viên Chánh Tham biện tưởng Đức Cao Thượng Phẩm tụ tập dân chúng mưu sự gì nên cho quân lính kích hai bên đường. Dọ Thám cho biết Đức Cao Thượng Phẩm chỉ di cốt Phật Tổ chớ không làm gì khác nên họ giải tán

    Bửu tượng Đức Phật Tổ đặt giữa hai cụm rừng Thiên Nhiên. Mặt hướng về nước Cao Miên. Tay che trán như chờ đón cả dân tộc này. Tượng biểu hiện Thái tử Sĩ Đạt Ta rời bỏ hoàng cung đi tu, phía sau có Sa Nặc chạy theo chắp tay xúi Ngài trở lại.

    Người Cao Miên thì cho pho tượng Phật Tổ cỡi ngựa đó là vị Thái Tử của nước họ đã chuyển hóa giúp dân họ hồi đầu hướng thiện. Vào buổi sáng mình ngựa đầy mồ hôi. Họ cố công hứng lấy nước mà uống chữa được nhiều thứ bịnh. Vì vậy, họ về nước đồn lên khiến hàng vạn người lũ lượt kéo đến Toà Thánh làm công quả phá rừng cất chùa mới.

    Công quả giúp phá rừng quá đông. Đạo chưa tạo được cái nhà nào phải nấu ăn và ăn uống giữa trời. Thế mà người công quả lục tỉnh, Nam Vang ngày càng mỗi về đông.

    Thiếu mọi phương tiện phòng bịnh, thuốc thang không có. Đức Cao Thượng Phẩm xin Đức Chí Tôn ban bí pháp luyện Cam Lồ Thủy mà dân Đạo quen gọi là NƯỚC THÁNH

    Chưa có đền thờ nên Đức Cao Thượng Phẩm hành pháp giữa trời . người xin nước Thánh đem chai xếp hàng trên bàn. Mỗi khi làm phép trấn thần xong là múc vào chai của ai nấy lấy đem về uống. Nhờ có huyền diệu Thiêng Liêng nước Thánh trị được bá bịnh. Tiếng lành đồn xa, công quả các nơi tập nập kéo về. Nhờ thế rừng cấm không bao lâu trở thành mảnh đất bằng phẳng. Toà Thánh tạm bằng tranh được dựng lên. Đó chẳng phải nhờ huyền diệu thiêng liêng, ơn trên giúp sức sao? mà nước Thánh chỉ là phương tiện để giúp đại thành cứu cánh ngôi Bửu điện.

    Thiên Nhơn hợp nhất hiện rõ từ đầu.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:37 PM | Message # 10
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    7- LUYỆN CAM LỒ THUỶ
    Khi Đức Chí Tôn mở Đạo có truyền nhiều bí pháp cho Đức Hộ Pháp như phép Hôn phối, cắt dây oan nghiệt (phép xác), giải oan Tam Thánh, giải bịnh, trấn thần, độ thăng phép lành.

    Nhiều chức khác như : Đức Cao Thượng Phẩm cũng được truyền nhiều bí pháp như truyền thần, tẩy trược trị bịnh, giải thể .

    Có nhiều bí pháp không được truyền bá và nhiều bí pháp chưa được áp dụng trong giai đoạn này. Người thọ bí pháp phải là chức sắc, hoặc người trưởng trai. Khi hành pháp thì được các Đấng Thiêng Liêng ám trợ, đưa đến những kết quả bất ngờ, ngay cả người hành pháp cũng không lường được. Chẳng hạn vào 1935 tại Kgchnang (Campuchia) tín đồ Duyên ( nay là chức sắc ) phát cơn đau bụng thuốc thang đều vô hiệu. Thân nhân đưa đến Thánh Thất Nam Vang, ông Cao Tiếp Đạo làm phép giải bịnh cho ông , ông run rẩy và uống chung nước Thánh liền mửa ra bảy cây đinh, rõ ràng ông bị thư từ lâu.

    1. Phép luyện Ma Ha Thủy
    Tắm Thánh hay giải oan phải có Ma ha Thủy. Ma Ha Thủy là nước sông Hằng nơi Đức Thích Ca tẩy trần đạt Đạo.
    Muốn luyện nước Ma Ha, ta lấy một tô nước để trước Thiên bàn. Người hành pháp thân ngó ngay thiên nhãn và lấy mắt mà vẽ chữ Phật trong con ngươi của Thiên nhãn, co chơn trái lên vẽ chữ Pháp đạp lên chữ ấy, rồi rút chơn mặt lên viết chữ Đinh gọi là Đinh giáp.
    Hành pháp xong, tay trái bắt ấn Hộ pháp để ngay ngực, tay phải cũng bắt ấn Hộ pháp để trên tô nước, buông ấn ra rồi ngón tay giữa vẽ chữ bùa Tam Thiên. Đoạn xòe tay ra truyền thần xuống nước niệm chú " Ma Ha Thủy vàng hủy oan nghiệt tội chứng chi đọa". Nhắm mắt, định thần đợi thấy Thiên nhãn giáng trên mặt nước thì xả ấn. Như vậy là Ma Ha Thủy đã được luyện thành.
    Khi thực hành cầm chén Ma Ha Thủy rót lên đầu chảy xuống tô được hứng phía dưới để cho người giải oan hay đứa trẻ tắm Thánh rửa mặt.

    2. Pháp luyện Cam Lồ Thủy :
    Hành phép xác phải có Cam Lồ Thủy. Cây dương nơi Lôi Aâm Tự , mỗi chót lá đọng lại một giọt sương là một sinh mạng con người, nếu giọt sương rơi thì người phải chết.
    Muốn luyện nước Cam Lồ, ta đặt tô nước trước thiên bàn rồi lấy 2 chung nước âm dương xáp lại cho âm dương ký tế vừa rót ngay xuống tô vừa niệm thần chú : "Cam Lồ thủy năng hủy trước kiếp ở sinh oan nghiệt tội chướng chi đạo" hễ dứt câu niệm là dứt giọt nước. Đoạn tay trái bắt ấn Hộ pháp để ngay ngực, tay mặt cũng bắt ấn Hộ pháp chụp lên miệng tô, co ngón tay giữa vẽ chữ bùa Tam Thiên trên mặt nước, rồi xòe tay ra truyền thần xuống mặt nước. Đoạn nhắm hai mắt định thần, hễ thấy Thiên nhãn giáng trên mặt nước thì giựt tay ra ( xả ấn). Như vậy là Cam Lộ Thủy được luyện thành .

    Khi làm phép hành xác, tay trái cầm chén Cam Lồ Thủy , tay mặt cầm nhành dương nhúng vào nước Cam Lồ rồi vẫy xung quang thi hài ( định thần thấy thi hài chứ không thấy quan tài)

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:38 PM | Message # 11
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    8- LONG TU PHIẾN
    Lấy cớ việc tà quái xảy ra trong ngày khai Đại tại Từ Lâm Tự, Hòa Thượng Như Nhãn đòi chùa lại. Đức Cao Thượng Phẩm khó nhọc đưa cốt Phật Tổ về chùa mới. Nơi xây dựng chùa là khu rừng cấm, nhà cửa dân đạo hầu như không có. Không biết thế nào để khởi nay, thế nên Đức Chí Tôn đã ban mầu nhiệm qua Đức Cao Thượng Phẩm. Sau những đàn cúng, Đức Ngài cầu nguyện luyện Cam Lồ Thủy rồi đem ra giải oan, tắm thánh, cho uống trị bá bịnh ngay nơi công trường xây dựng. Nhờ huyền diệu của Đức Chí Tôn bịnh gì uống vào cũng hết khiến cho mọi người công quả đều mạnh mẽ. Chúng sanh phương xa hay tin tấp nập kéo về Toà Thánh xin nước Thánh trị bịnh. Nhờ đó, công quả ngày càng đông, việc phá rừng ngày càng quang đảng. Đó là phần đất cất Toà Thánh hiện nay.

    Bà Tư Hương Hiếu cai quản phòng trùø, ngoài việc lo ăn uống cho công quả còn may thiên phục cho chức sắc Thiên phong.

    Ưu tú nhứt là bà làm chiếc Long Tu Phiến cho Đức Cao Thượng Phẩm đúng như lời Đức Chí Tôn giáng dạy. Long tu là râu rồng, phiến là quạt; tức là quạt râu rồng, nhưng thật sự chỉ làm bằng 36 lông cò trắng kết thành.

    Đức Cao Thượng Phẩm giải thích về Long Tu Phiến như vầy :

    "Long tu phiến là cây quạt do điển khí của Tam Thập Lục Thiên kết thành, quạt ấy tiết ra một điển lực có ảnh hưởng đến cuộc tiến hóa của quần linh. Chơn thần nào trong sạch thì nương theo đó mà siêu nhập cực lạc thế giới.
    "Trái lại, chơn thần nào luyến ái tà mị thì phải lánh xa, mà đi lần đến U minh cảnh giới. Cả cờ "thu" và "xuất" của Long tu phiến với chơn thần đều do luật đồng khí tương cầu mà thành tựu"

    Vì lẽ đó mà bà Tư truyền rao trong giới công quả, ai có lông cò trắng đem hiến với 2 điều kiện là : 1/ Lông cò lỵ ( tự chết), 2/ Lông cò nuôi chớ không được bắn giết. Sau đó, có người Tà Mun đem tặng Bà Tư 18 lông cò trắng. Anh ta thưa với bà Tư:
    - Cây dầu trước nhà tôi, cách tháng nay có cặp cò đến ở. Bỗng nhiên, hôm qua con cò trống giãy chết. Tôi chỉ lựa được 18 lông tốt, còn những lông khác lem luốc không lấy được.
    Hôm sau, vợ anh đó lại đem đến cho bà Tư 18 lông cò mái. Chị ta nói :
    - Tội nghiệp đôi vợ chồng nhà cò quá. Làm ổ chưa đẻ đã chết. Tôi chôn cả hai xác dưới góc dầu, chớ không dám ăn thịt vì chim sa cá lỵ linh hiển lắm.

    Ngay đêm hôm đó, bà Tư thấy cậu Cao Quỳnh An về thăm có dẫn theo người bạn gái có cái mũi thật cao. Cậu An nói :
    - Thưa mẹ, con xin trả lại xương cốt cho mẹ và xin ba giúp đưa con vào cõi Cực Lạc.
    Nghe đến đó, bà Tư giựt mình, mồ hôi ướt đẫm. Bà nhủ thầm, nhớ lời dặn của Đức Cao Thượng Phẩm : "Âu cũng là số kiếp. 18 lông cò trống tượng trưng cho cơ thu thuộc dương, 18 lông cò mái tượng trưng cho cơ xuất ( đẩy) thuộc âm. Đạo Đức Kinh có viết " Nhất âm, nhất dương chi vị Đạo". Ta thuộc chi Đạo, như vậy là hợp lẽ thiêng liêng".

    Điều đó chứng tỏ ngay cả bà Tư cũng chưa thấu hiểu cơ huyền vi trong 36 lông cò trắng gồm có 18 lông dương và 18 lông âm.

    Vào năm 1949 sau ngày lễ xuất quân, một nữ thư ký đến hỏi bà Tư :
    - Thưa bà, bà dạy con cái quạt chỉ có 36 lông cò, sao mấy ông quân đội bông mỗi mặt tới 36 lông
    Bà Tư ôn tồn đáp :
    - Nếu lông cò tượng trưng một mặt 36 lông có thì không sao.
    - Dạ tới hai mặt. 72 lông cò .
    - Như vậy, ta đã cầu thất thập nhị địa sát tới rồi. Họ sẽ nhập vào tướng tá mà quấy nhiễu khó lường trước được.
    Bà Tư âu lo. Sau đó ít lâu bà lên trình với Đức Hộ Pháp xin đưa quân đội ra khỏi nội ô mà vẫn không tránh khỏi nạn phản thầy trừng đạo do tướng Nguyễn Thành Phương cầm đầu.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:40 PM | Message # 12
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    9- CÔ ĐOÀN NGỌC QUẾ
    Đại kỳ công trong việc khai sáng nền Đại Đạo , có lẽ không vị nào sánh kịp cô Đoàn Ngọc Quế.

    Tên Đoàn Ngọc Quế chỉ là tên mượn ( tá danh), tên thật của cô là Vương Thị Lễ, nhưng tầm nguyên còn nhiều bí hiểm hơn nữa. Kiếp trước cô là một công chúa con 1 vị vua bên Tàu, nhưng vì : "Ngỡ trau duyên vào ngọc các; nào dè phủi nợ xuống tuyền đài", nên còn vướng bụi hồng trần phải tái sanh vào gia đình Tổng đốc họ Vương ở Việt Nam. Nhưng vẫn không tròn câu tình ái.

    Khi cô mang bệnh nặng. Gia đình rước bác sĩ thuốc thang cho cô và có hứa : nếu trị lành bệnh sẽ gả cô cho bác sĩ. Nhưng vì không phải duyên nợ , cô biết rõ được việc ấy, nên lúc bác sĩ đến săn sóc cho cô; cô uất lên mà chết.

    Vào năm 1925 ( 10 - 6- Ất Sửu), ba ông Phạm Công Tắc, Cao Quỳnh Cư, Cao Hoài Sang mở cuộc xây bàn tại nhà ông Sang. Sau khi cầu cái bàn lay động 1 cách khoan khai, dịu dàng như 1 tiên nữ. Quả đoán không sai 1 linh nữ giáng đàn cho bài thi :

    THI
    Nỗi mình tâm sự tỏ cùng ai ?
    Mạng bạc còn xuân uổng sắc tài
    Những ngỡ trao duyên vào ngọc các
    Nào dè phủi nợ xuống tuyền đài
    Dưỡng sinh cam lỗi tình sông núi
    Tơ tóc thôi rồi nghĩa trúc mai
    Dồn dập tương tư quân 1 gánh
    Nỗi mình tâm sự tỏ cùng ai ?
    Ký tên : Đoàn Ngọc Quế

    Đó là bài thơ đầu tiên cô Đoàn Ngọc Quế ban tặng quí ông để dẫn dụ vào con đường tầm thầy học đạo. Cũng đêm đó, ba ông hỏi cô bịnh chi mà chết, cô cho bài thi như vầy :

    Trời già đành đoạn nợ ba sinh
    Bèo nước xẻ hai một gánh tình
    Mấy bữa nhăn mày lăm chước qủy
    Khiến ôm mối thảm tại Diêm đình
    ***
    Người thời Ngọc mã với Kim Đàng
    Quên kẻ dạ dày mối thảm mang
    Mình dặn lấy mình, mình lại biết
    Mặc ai chung hưởng phận cao sang

    Hai bài thơ này đúng với điều đã dẫn trên. Ba ông vẫn chưa rõ ngọn nguồn, nhưng vì thấy bài thơ tình tứ hay nên họa vận.

    1- Ngẩn bút hòa thi tủi phận ai
    Trời xanh vội lấp nữ anh tài
    Tình thâm 1 gánh con đường thế
    Oan nặng ngàn thu xuống dạ đài
    Để thảm xuân đường như ác xế
    Gieo thương lữ khách ngóng tin mai
    Hiềm gì chưa rõ đầu đuôi thế
    Ngẩn bút hòa thi tủi phận ai
    Phạm Công Tắc

    2- Rặng liễu khóc oanh có mấy ai
    Mộ người quốc sắc đấng thiên tài
    Nhìn văn độ phẩm hàng khuê các
    Xót bạn tri âm cõi dạ đài
    Ngàn dặm hoa trôi sâu cụm trước
    Một mộ cỏ láng ủ nhành mai
    Cửu tuyền hồn Quế linh xin chứng
    Rằng liễu khóc oanh có mấy ai
    Cao Quỳnh Cư

    3- Nửa chừng xuân gãy tủi thân ai
    Nông nỗi nghĩ thôi tiếc mấy tài
    Ngọc thốt dám bì trang tuấn kiệt
    Vàng rơi riêng chạnh khách chương đài
    Những ngờ duyên thắm trao phòng bích
    Hậu nỗi xương tàn xủ dậu mai
    Mật dãy đồng tâm bao thưở nối
    Nữa chừng xuân gãy tủi thân ai
    Cao Hoài Sang

    Rồi ông Cư hỏi cô Đoàn Ngọc Quế :
    - Hồi còn tại thế xứ ở đâu ?
    - Ở Chợ Lớn, cô đáp
    - Cô học ở đâu ?
    - Học trường đầm

    Hôm sau, ba ông mời cô Đoàn Ngọc Quế đến dạy làm thi và hỏi việc ở cõi vô hình. Vì đó, cô bố trí cho các ông hạm việc Đạo. Cứ đêm đêm ba ông đều cầu cô giáng, nhưng khi thì cô giáng, khi thì các đấng giáng.

    Về sau chỉ mồ cô, các ông tìm được càng tin hơn. Cô gọi ông Cư là anh cả, ông Tắc là Nhị ca, ông Sang là Tam ca, cô là Tứ muội.

    Vào hạ tuần tháng 7 - Ất sửu (1925) ba ông xây bàn cầu cô dạy thi văn, nhưng rất lạ, một đấng giáng xưng là A, Ă, Â cho bài thi dưới đây :

    THI
    Ớt cay, cay ớt gẫm mà cay
    Muối mặn 3 năm muối mặn dai
    Túng lúi đi chơi nên tấp lại
    Ăn bòn chẳng chịu tấp theo ai

    Đấng A, Ă, Â tức Đấng Chí Tôn giáng hiện lần thứ nhứt. Đó là công lao của cô Quế dẫn dắt các tiên dần đến đường khai Đạo Cao Đài . Cô lại đưa dần các ông làm quen cô Hớn Liên Bạch , Lục Nương, Nhứt Nương … trong hàng Cửu Vị Tiên Nương và biết rõ cô Đoàn Ngọc Quế là Thất Nương Diêu Trì Cung. Vào ngày 13-1-1926, Thất Nương giáng cho các ông 1 bài thi :

    THI
    Người vô tình, kẻ bạc tình
    Ba anh chẳng nghĩ tình đồng thinh
    Đặng chim trách, kẻ toan quên ná
    Buồn bực cho đây vẫn một mình
    ***
    Thử lòng tri kỷ đó mà thôi
    Tương ngộ có hơn bảy tháng trời
    Yêu mến một lòng đây rõ biết
    Thì chung đâu đề hổ cùng lời

    Các ông trách cô trước đây không nói rõ ông A, Ă, Â là ông trời, là Thượng đế mà cứ lừa dần đi sâu vào đường Đạo. Cô biết rõ nhưng không dám tiết lộ thiên cơ vì Thiên đình sắp đặt như vậy.

    Năm 1928 Thất Nương giáng cho đôi câu liễn ở Thảo Xá Hiền Cung như sau :

    Thảo Xá tùy nhơn ngu muôi bần cùng nghinh nhập thất
    Hiền cung trạch khách thông minh phú quí cấm lai môn

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:41 PM | Message # 13
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    10- HUYỀN DIỆU CƠ BÚT
    Vào lúc mới khai Đạo, người ta chưa trọn lòng tin nơi cơ bút. Hết người này thử đến người kia thử. Thậm chí những người gọi là đồng tử cũng chưa trọn tấc lòng tin. Ngay cả vị mà ngày nay được suy tôn sư tổ làng cơ bút đã phát biểu : " Bần Đạo nhớ lại hồi buổi ban sơ mới khai đạo, Bần Đạo không có đức tin gì hết, không có đức tin đến nước Đại Từ Phụ tức cười. Bần Đạo nghe nói Tiên giáng đi theo nghe Thi chơi" . ( P.H.P ngày 17-8-Qúi Tỵ).

    Ngài phò cơ với Đức Cao Thượng Phẩm nên thường cho Đức Cao Thượng Phẩm bày trò viết ra văn vẽ. Đức Cao Thượng Phẩm rất tức nhưng khó trả lời được. Một hôm tại chùa Vĩnh Nguyện Tự, cây cơ treo lên tường bỗng nhiên rung chuyển, Đức Cao Thượng Phẩm mới kêu ngài mà chỉ và nói :
    - Tám, coi cây cơ qua đẩy hay nó tự chuyển ?
    Ngài cười mà không đáp và cơ tự chuyển như vậy chắc chắn có các đấng muốn giáng đàn dạy việc.

    ***

    Ông Lê Văn Lịch , chủ chùa đến bảo mấy ông rằng :
    - Căn phòng này có ma, không ai dám nghỉ, hai ông có thể dọn sang phòng khác.
    Nghe thế, Đức Hộ Pháp mới đi vòng quang quan sát căn phòng. Bất chợt ngài thấy một cây cột bị mối ăn lam nham. Ngài đến gần trông kỷ thì thấy có 4 đầu hình người quen thuộc. Ngài mới gọi Đức Cao Thượng Phẩm đến và bình nghị. Mới hay hình trên cùng là Đức Thượng Sanh, hình kế là Đức Cao Thượng Phẩm, hình có khôi giáp là Đức Hộ Pháp, hình cuối là Đức Giáo Tông Ngô Văn Chiêu.

    Nên các ông chẳng chút sợ hãi và nghỉ luôn tại phòng đó. Ông Lê Văn Lịch ngạc nhiên hỏi, hai ông mới chỉ cho ông Lịch coi các hình. Ông Lịch lòng còn nghi. Khi Đức Như Ý Đạo Thoàn Chơn Nhơn ( tức ông Lê Văn Tiểng, thân sinh ông Lịch) giáng cơ bảo ông Lịch đến lấy quyển ống trên ghế thờ đọc lời di ngôn của Ngài : "Tôi xin dâng đệ tử ( tức Thái Lão Sư Trần Văn Thụ sau sắc phong Ngọc Chưởng Pháp) và con tôi (tức ông Lịch sau sắc phong Ngọc Đầu Sư ) cho nền Đạo mới". Nhờ đó, ông Lịch mới thật sự tin theo Đạo.

    ***

    Một đàn cơ khác tại Thánh Thất Liên Hoa Cửu Cung ( Thủ Đức) vào năm 1940, sau khi Đức Thượng Đế giáng, thì một vị hầu đàn ( Chủ tịch Hội Phật Học trứ danh ở miền Nam) liền qùi xuống dâng lên một cái khải ( mật sớ) trong đó viết 6 chữ ; "Nam Mô A Di Đà Phật" và cầu ơn trên minh rõ cái sớ ấy.
    Đại Ngọc cơ chuyển động và viết : " Thập nhị tùng lục".
    Người dâng sớ nói lớn : "Trật". Đại Ngọc cơ chậm rãi viết :
    - Thầy cho phép con khai các mật khải ấy và đọc lớn lên cho cả đàn cùng nghe.
    Vị đó tuân lịnh, lấy làm đắc ý và đọc lớn : " Nam Mô A Di Đà Phật"
    - Con đếm xem mấy chữ ?
    - 12 chữ
    - À, 12 chữ ngày hôm nay là do 6 chữ xưa kia mà ra. Trật chỗ nào ?
    Vị trên liền sụp xuống lại và xin lỗi.
    Trong đàn cơ hôm đó, có tả quân Trần Văn Thành hầu chứng kiến đã được Đức Lý Thái Bạch thâu làm môn đệ từ mồng 7-01-Đinh Mão (1927) tại chùa Gò Kén như sau :

    * TRẦN VĂN THÀNG
    Thàng lòng từ bớt phép tinh ma
    Trời Phật không thông với lũ tà
    Khá mượn gươm Tiên hình thế tục
    Đưa thuyền Bát Nhã khỏi võng la
    Thâu : ( Bà Hương Hiếu, Đạo sử II, trang 215).

    Sau khi học cơ bút với Ngài Trương Hiến Pháp, TVR và NLT phò loan được nội tổ giáng cho bài tứ tuyệt :

    Kiếp trước dụng tu được buổi nay
    Nội khuyên cháu ráng giữ lòng ngay
    Huệ thông đạt pháp dìu sanh chúng
    Viết sách truyền lưu nối Đạo Thầy.

    Trần Văn Thàng Tả quân của Thần Hoàng Trần Văn Xương . Trong bài thi, Đức Lý đã tiên tri Trần Văn Thàng thần trong Ban Chư Thần bảo vệ Toà Thánh mà Trần Văn Xương là Thượng Đẳng Thần ( trong quyển Bát Đạo nghị định, Trần Văn Xương là giáng cơ trước tiên nói lên ý nầy). Còn tả quân Trần Văn Thàng được Đức Lý cho mượn gươm tiêu trừ tà ma " Bình thế tục" để "đưa thuyền Bát Nhã" khỏi vòng vây cô hồn. Như vậy, nhiệm vụ của tả quân là bảo vệ các thuyền Bát Nhã đưa linh cửu đến Cực Lạc thổ an toàn.

    Trong buổi đầu khai đạo rất nhiều huyền nhiệm. Tiếc rằng, sự mầu nhiệm đó kéo dài không được lâu.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:45 PM | Message # 14
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    11- ĐỀN THỜ PHẬT MẪU TƯƠNG LAI
    Báo Ân Từ nằm trên Đại lộ Phạm Hộ Pháp hiện nay chỉ là Đền Thờ Phật Mẫu tạm. Đền Thờ chính định cất trên khoảng đất rộng 4 mẫu, trước cửa Hòa Viện (cửa số 1) lộ Bình Dương Đạo ( Đại lộ Phạm Hộ Pháp nối phần ngoại ô Toà Thánh) . Vào năm Nhâm Thìn ( 1952) nhân dịp sửa chữa lại Báo Ân Từ tạm gọi là nơi thờ Phật Mẫu, Đức Hộ Pháp có chỉ vẽ các công quả thợ hồ đắp các pho tượng sau :

    1- Trên hết đắp chơn dung Đức Phật Mẫu cỡi thanh loan
    2- Dưới đắp 9 pho tượng của Cửu Vị Nữ Phật
    3- Liên tiếp đắp 4 vị Nữ nhạc hầu Đức Phật mẫu là Đổng Song Thành, Vương Tử Phá, Hứa Phi Yến và An Phát Trinh
    4- Tượng Đông Phương Sóc nhà văn học đời Hán biết nghe tiếng chim qùi nâng 4 quả đào tiên
    5- Tượng Đức Cao Thượng Phẩm qùi trước sân Hoa Điện cổ tự .

    Đức Hộ Pháp dạy về việc đắp chơn dung như sau:
    " Hình của Đức Phật Mẫu đắp theo hình chưng cộ bông Cửu Nương lần đầu tiên, vào tháng 8-Đinh Hợi Thầy đã chỉ cho Chí Thiện Trạch, Trần Phong Lưu và Tá Lý Kia cất giữ coi theo đó mà làm mẫu. Hồi đó mượn bức tranh của bà phối sư Hương Hiếu và sự tích đời Hán Võ Đế bên Tàu.
    Đức Phật Mẫu có từ thuở khai thiên do khí âm dương tạo thành, có quyền năng vô đối, vô biên, vô lượng cũng như Đức Chí Tôn, hữu hữu, vô vô, nắm trọn bí pháp nhiệm mầu của càn khôn vũ trụ. Chớ không phải là bí pháp biến thành thể pháp do hiện tượng sự tích đời Hán Võ Đế". Đó chỉ là mượn ý tạc hình, chớ Phật Mẫu vốn vô vi.
    Thanh Loan là chim lịnh của Đức Phật Mẫu, luôn báo tin trước nơi nào có Đức Phật Mẫu giá lâm, hay chu du càn khôn thế giới.
    Theo nhà điểu học Nhật Bản Hachisuka đã viết về hai thứ chim mà Trung Hoa và Nhật bản gọi là phượng (trống) và loan (chim mái) : " Vì sự tương tự nhau, người ta thường lầm hai thứ chim phượng và loan. Thật sự phượng là giống chim thanh cao, ưu thích âm nhạc tượng trưng cho điềm lành, giống chim này chỉ xuất hiện để báo hiệu Thánh nhân ra đời, nên phụng gáy kỳ sơn thì Văn Vương ra đời. Loan cũng là giống chim ngũ sắc nhưng sắc xanh nhiều hơn. Con chim phụng lông cũng ngũ sắc nhưng sắc đỏ nhiều hơn .

    Đức Phạm Hộ Pháp nói về việc cầu Phật Mẫu của Hán Võ Đế như sau :
    "Tiết Trung thu, rằm tháng 8 năm Ngọ, đầu giờ Tý, vua Võ Đế qùi trước chùa thành tâm cầu khẩn. Đúng 12 giờ thanh loan đáp trước sân Hoa điện. Vua thỉnh Đức Phật Mẫu ngự tại chánh điện.
    Đức Phật Mẫu dạy 4 vị nữ nhạc trao 4 quả đào tiên. Đông Phương Sóc và Hán Võ Đế qùi rước lộc." Sự tích đó lưu truyền đến bây giờ.

    Việc tạc hình Đức Cao Thượng Phẩm thay cho Hán Võ Đế, Đức Ngài : giải thích :
    "Nguyên căn của Hán Võ Đế là Hớn Chung Ly ( trong hàng bát tiên ) giáng sanh thành lập quốc gia. Kỳ hạ ngươn này, Đức Cao Thượng Phẩm cũng là chơn linh của Hớn Chung Ly tái thế lập thành quốc Đạo, nên tạc hình Đức Cao Thượng Phẩm thuận hơn"

    Còn tấm tường phía ngoài đối diện với các tượng của Cửu Vị Nữ Phật, thì Đức Ngài cho tạc hình Nam Bình - Dương Phật.

    "Chừng nào có đền thờ Phật Mẫu thì Thầy cho biết không gì lạ. Vì Đền Thánh tượng trưng cho Bạch Ngọc Kinh tại thế, có hình Hộ Pháp mặc Thiên phục Khôi giáp; thì nơi Đền thờ Phật Mẫu tượng trưng Lôi Aâm Tự, lẽ dĩ nhiên tạc hình của Ngài, nhưng không mặc Thiên phục, chỉ mặc áo cà sa mà thôi."

    "Từ lúc tay nắm đạo quyền" Đức Cao Thượng Sanh tiếp tục xây dựng để hoàn thành kiến thiết cơ bản. Ngài hoài vọng xây Đền Thờ Phật Mẫu, nên chấp bút học hỏi, được Bà Bát Nương dạy :
    "Nơi nào trong vùng Đạo không là Thánh Địa ? Sân đình núi Bà, phần đất gần Hàm phong cạnh cửa số 7 Nội ô, đều có thể chọn xây Đền mới được"

    Vì theo Đức Cao Thượng Sanh, phần đất trước cửa Hòa Viện ngày nay nhơn sanh ở dày đặc, khó giải tỏa, nên Bà Bát Nương giáng dạy như trên và còn cho biết kích thước Đền thờ mới như sau :
    Về kích thước bằng kích thước Đền Thánh về các Đài thì tổng hợp giữa Đền Thánh và Báo Ân Từ, nghĩa là mặt tiền Đền Thờ Phật Mẫu giống như Báo Ân Từ, có khác hơn : Đài giữa gọi là Lôi Aâm Tự cao bằng lầu chuông, trên đỉnh có 3 vòng Tam Thanh. Ngược lại hai đài hai bên thì thấp hơn 6 thước mà hình trụ cụt giống như lầu chuông bị cắt ngang (xem hình). Đài bên phải xây vườn Ngạn Uyển hình mặt nhựt, bên phải xây Ao Thất Bửu hình mặt nguyệt (bên phái nữ). Bốn góc có 4 hình trụ, đỉnh hình cầu giống như đền Hồi giáo (xem hình).

    Vườn Ngạn Uyển phải trồng đủ 12 sắc hoa tượng trưng 12 con giáp. Ao Thất Bửu phải cẩn đủ 7 loại báu qúi : pha lê, xà cừ, châu, ngọc, vàng, bạc, đồi mồi .

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:46 PM | Message # 15
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    Ở mặt sau, nơi thờ Phật Mẫu cũng xây Đài Bát Giác như Bát Quái Đài, nhưng gọi là Tạo Hóa Thiên hành khiển Bát hồn vận chuyển hóa thành chúng sanh , trên đỉnh có tượng Tam Thánh Bạch Vân Động là Thanh Sơn Đạo sĩ, Nguyệt Tâm Chơn Nhơn và Tôn Trung Sơn. Bên ngoại là hình bát giác có 8 chữ Hán : Thạch, Mộc, Thú, Nhơn, Thần, Thánh, Tiên, Phật, bên trong nội tiếp đường tròn ( hình trụ trơn) chữ vòng vô vi của Phật.

    Toàn thể bên ngoài sơn toàn một màu trắng. Màu Đạo, khi các con về chầu Mẹ đều mặc đồ toàn trắng trừ mái ngói đỏ, xung quanh không được vẽ hình chi. Bên trong Đền Phật Mẫu vẫn trần khiết cách thờ như cũ. Từ Nam Bình Dương Phật đến tượng Phật Mẫu phải có đủ 8 bậc tượng trưng Bát Cảnh Cung. Đền Thánh có 9 bậc là Cửu Thiên khai hóa.

    Tấm vách sau lưng Nam Bình Dương Phật , tức mặt trước thì tạc tượng "Thiên Cơ Chuyển hóa" tức lấy sự tích trong 9 bài kinh Cửu mà Hội Thánh Phước Thiện đã vẽ và đã cho xuất bản.

    Tóm lại, Đền thờ mới vẫn gọi là Đền Thờ Phật Mẫu mặt tiền có 3 lầu, cao nhứt là Lôi Âm Tự, hai bên có Ao Thất Bửu và Vườn Ngạn Uyển. Tấm vách dưới Lôi Âm Tự có tạc tượng " Thiên Cơ chuyển hóa" ( chỗ mà Đền Thánh tạc tượng Tam Thánh).

    Cung thờ Phật Mẫu gọi là Tạo hóa Thiên, đối diện với tượng Phật Mẫu là Nam Bình Dương Phật.

    Sau đó, Đức Cao Thượng Sanh giải thích thêm.
    Khi Đền Thờ Phật Mẫu cất xong, việc thờ phượng dời đến cơ sở mới thì Báo Ân Từ được sắp xếp lại cho đúng chơn truyền .

    Chỗ cũ thờ Phật Mẫu đắp một quả địa cầu sơn màu xanh, trên có đắp hình nước Việt Nam theo chiều dài sơn màu vàng. Tất cả nằm trên nền trắng hình chữ nhựt. Ơû dưới có đặt ghế thờ bài vị hoặc hình ( không đối tượng), các hiền triết, các nhà bác học, các bậc vua chúa có công với nhân loại. Vì tất cả chúng sanh đều do Đức Chí Tôn phân tánh giáng sanh, tuy họ có lập trường có chủ nghĩa khác nhau. Đó chỉ là luật mâu thuẫn để tiến hóa,như có kẻ ác mới rõ người thiện, không có mâu thuẫn đấu tranh thì xã hội không tiến bộ.

    Bên trên nền trắng để 4 chữ màu đỏ : "ÐẠI ĐỒNG CHI PHÁP " đó là tôn chỉ của Đạo Cao Đài : Đại Đồng Thế giới do luật pháp Thiên triều đã qui định.

    Bên gian trái trên nền trắng đề 4 chữ Hán : "HẢI NGOAÏI CHI THẾ" để thờ chơn linh các bậc Thánh nhân, hiền triết, anh hùng nước ngoài. Các chức sắc chi thế cũng được thờ đây khi đã qui vị.

    Bên gian phải, trên nền trắng đắp 4 chữ Hán : "QUỐC NỘI CHI ÐẠO" đó là mục đích của Đức Chí Tôn lập nền quốc Đạo buổi đầu. Gian nầy thờ các nhà cách, chiến sĩ vô danh, các anh hùng hào kiệt nước Việt Nam, các chức sắc chi Đạo cũng được thờ nơi đây khi đã qui vị .

    Báo Ân Từ ( có tượng Nhị Thập Tứ Hiếu) là nơi vẫn trần thiết các lễ như từ trước tới nay thuộc quan, hôn, tang, tế hoặc các ngày giỗ chung v.v…

    Đức Phật Mẫu đã dạy : "Đạo chia ra ba chi : Thế, Pháp, Đạo. Mình tu cho đúng theo luật, chúng sanh ca tụng công đức là mình đắc thế. Hễ đắc thế thì phải tầm pháp. Nếu hành pháp hiển linh thì đắc đạo, nhập cõi Niết Bàn"

    Về việc tiếp nhận Kinh Đức Phật Mẫu thì Đức Hộ Pháp giảng như sau :
    "Kinh Phật Mẫu cho tại Kiêm Biên ( Cao Miên) với Báo Ân Đường của Thừa Sử Huỳnh Hữu Lợi ….Bần Đạo đến nhằm lúc cúng vía Đức Phật Mẫu. Bát Nương đến cầu cơ viết có nhiều người làm chứng. Các Đạo hữu và một người không biết Đạo là gì. Đó là ông Hiếu ngồi trước sân chơi. Họ thấy tứ phía đều có hào quang giáng hạ, xẹt xuống Báo Ân Đường. Tới chừng trọn bài kinh rồi cả thảy ( người ngoài sân) đều nói không biết cái gì xẹt khi nãy xẹ qua xẹ lại, không dè trong nhà (Báo Ân Đường ) đương phò loan."

    Như vậy, Phật Mẫu chơn kinh do chính Bà Bát Nương giáng cơ cho tại Cao Miên.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 1:47 PM | Message # 16
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    12- THÁNH LÂM PHÀM
    Đoạn trần kiều vào ngày trẩy hội Giáp Ngọ (1954), xe cộ nối đuôi, người người chen chút tiến về Thiêng Thiên Thọ qua cầu đoạn nợ trần về Cung Trí Huệ. Cầu Đoạn Trần làm bằng gỗ, trước Hỉ động ( Trí Huệ Cung), trên cầu có cất nhà thủy tạ. Trên nóc nhà đắp 1 con hạc có hai người cỡi : Vân Trung Tử và Tôn Võ Tử. Đức Hộ Pháp dạy về việc này như sau :
    "Đắp con hạc ngó về Trí Huệ Cung trên lưng có 2 người cỡi là Vân Trung Tử và Tôn Võ Tử. Aáy là thế pháp tượng trưng rước khách phàm nhập Thánh. Mấy con lại làm con hạc quay đầu trở ra ( hướng Thiên Thọ lộ, như vậy là chở người Thánh lâm phàm)
    "Mấy con làm lỡ rồi, dầu sửa lại cũng không được. Việc này Thiêng Liêng khiến vậy. Âu cũng là phương cách tượng trưng bậc tu hành đều lâm phàm mà thắng nỗi cái phàm mới là Tiên, Thánh ; bằng chẳng được, phàm vẫn là phàm"
    Vân Trung Tử là thầy học của Tôn Võ Tử. Tôn Võ Tử hay Tôn Tử, người đời Xuân Thu (Trung Hoa) đứng vào hàng Chư tử, sanh ở núi La phù, thao lược tinh thông. Tuy còn nhỏ mà đã soạn được bộ sách binh pháp gồm 13 thiên : Thủy kế, Tác chiến, Mưu công, Quân hình, Bình thế, Hư thiệt, Quân tranh, Cửu biến, Hành quân, Địa hình, Tựu địa, Hỏa công, Dụng gián. Toàn là những thuật dùng binh, làm căn bản cho những nhà tướng xưa nay trong cõi Á Đông. Ông làm Thượng Tướng quân cho Ngô Hạp Lữ, giúp Ngô đánh Sở. Khi giặc yên, ông trở về điền viên lấy chữ thanh nhàn tiêu dao ngày tháng.
    Còn hạc tượng trưng đạo Tiên là 1 loài chim giống như cò nhưng không có mồng. Chim hạc tượng trưng cho sự thanh cao nhàn hạ. Có nhiều giống hạc, thứ qúi là hạc đỏ đầu. Hạc cao 3 thước, mỏ chân cổ đều dài, mình toàn sắc trắng, bay lượng rất nhanh, tiếng kêu thật lớn. Tương truyền hạc sống lâu đến 1.000 năm.
    Đức Phạm Hộ Pháp giảng về hai Thầy trò họ Tôn như sau :
    "Xưa kia Tôn Võ Tử tìm thầy học Đạo Tiên đã thoát tục. Ngày nọ hai thầy trò cỡi hạc vân du ngoạn mục, Vân Trung Tử nhủ rằng : Đi ngang qua chợ Thiên Vương là cảnh cũ của con, nếu lòng con còn tưởng nhớ thì con hạc bay không nổi, rồi con phải trở lại phàm không về cùng thầy được.
    Nhưng Tôn Võ Tử đạt phẩm Nhơn Tiên, mà tránh không khỏi bọn phàm, nên khi con hạc bay qua chợ Thiên Vương, thấy cảnh xưa động lòng ngậm ngùi, con hạc liền đáp xuống.Vân Trung Tử biết học trò còn nhiễm phàm liền đằng vân về động. Tôn Võ Tử 1 mình ở lại chợ Thiên Vương đi tìm quê xưa , chỉ thấy chòi tranh ủ dột, người vợ xưa tuổi già quá 70, muốn tạo 1 sự nghiệp đời thì đã muộn. Đành cam nhịn lỡ Đạo lỡ đời, ấy vì chẳng chịu nghe lời thầy.
    " Con hạc bay về chợ Thiên Vương ( nay là chợ Trường Lưu thuộc xã Trường Hòa) là gương sáng cho các bậc chơn tu, phải cố gắng giữ lòng thanh bạch, dầu có sống lẫn lộn nơi phàm thế mà không nhiễm mới được ? Đó cũng là phương chọn lọc phàm Thánh"
    Một số Tiên Phật lâm phàm trong Kỳ Ba là :
    Ngài Đầu Sư Thái Thơ Thanh ( Nguyễn Ngọc Thơ ) ngươn linh là Từ Hàng Bồ Tát - Tầm nguyên thì Phật Từ Hàng tu đắc Đạo ở Phổ Đà Sơn , "Phổ Đà Sơn giải qủa Từ Hàng" tức Quan Aâm Bồ Tát.
    Còn bà Đầu sư Lâm Hương Thanh ( Lâm Ngọc Thanh) ngươn linh của Long Nữ. Long Nữ vốn là em Đệ Tam Thái tử con vua Long Vương hóa cá dạo chơi, bị vướng phải lưới ông chài. Đức Quan Âm sai Thiện Tài Đồng tử hóa thường nhơn đến mua cá đem ra Nam Hải thả. Nam Hải Long Vương cám ơn đức, sai con gái là Long Nữ đem tặng Đức Quan Âm một viên ngọc chiếu sáng cả ban đêm. Long Nữ cảm phục quyền năng của Đức Phật nên xin qui y và làm đệ tử Đức Quan Âm. Vì thế ta thấy ông Nguyễn Ngọc Thơ và bà Lâm Hương Thanh là đôi bạn đời với nhau vì tiền kiếp đã định.
    Sau cùng, cũng nên biết ngươn linh của Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc là Ngự Mã Thiên Quân tức người đánh xe ( ngự là đánh xe) của Ngọc Đế giáng trần làm Hộ Pháp cầm cây Kim Tiên còn cây Gián Ma Xử trấn ở Thiên môn.
     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:34 PM | Message # 17
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    13- BÁT TIÊN GIÁNG TRẦN
    Việc chi trên cõi tuần hoàn này cũng do Thiên thơ định sẵn. Lúc mới thâu môn đệ đầu tiên, Đức Chí Tôn đã dùng huyền diệu cho Ngài Ngô Minh Chiêu thấy cảnh Bồng Lai để ham Đạo mà trọn tu, làm người nhân chứng thứ nhứt trong Đạo. Chính cảnh Bồng Lai báo hiệu cho Bát Tiên lâm phàm lập Đạo cứu đời.

    Vào đêm 17-6-Qúi Hợi ( 30-7-1923) tại Miếu Nổi, Tào Quốc Cựu giáng cơ khuyên tu như sau :

    "Chư nhu có phước có duyên nên mới gặp Đạo ở kỳ thứ ba. Hữu duyên đắc ngộ Tam Kỳ độ. Tiên Thánh đều lâm phàm mà độ kẻ nguyên nhân" ( Đại Đạo Căn Nguyên, trang ?)

    . Miếu Nổi nằm trên cồn đất độ trăm thước ở giữa sông Bến Cát, một nhánh của sông Bình Lợi ( Gia định).

    Theo sách Tử Nguyên và Quảng sự Loại, Bát Tiên là những người phàm tu thành Tiên. Kể thứ tự như sau :

    1. Lý Thiết Quả
    2. Chung Ly Quyền
    3. Lữ Động Tân
    4. Trương Quả Lão
    5. Lam Thể Hòa
    6. Hà Tiên Cô
    7. Hàn Trương Tử
    8. Tào Quốc Cữu

    Trong Kỳ Ba giáo đạo nầy, Bát Tiên lâm trần phổ độ chúng sanh với thi phàm xác thịt là :

    1. Lê Văn Trung
    2. Cao Quỳnh Cư
    3. Cao Hoài Sang
    4. Ca Minh Chương
    5. Thái Bính Thanh
    6. Nguyễn Hương Hồ
    7. Vương Quan Kỳ
    8. Ngô Văn Chiêu

    1. LÝ THIẾT QUẢ :
    Người đất Giáp, sinh đời nhà Tùy, tên là Hồng Thủy, tiểu tự Thiết Quả ( hay Quẩy). Người khôi ngô, tu luyện ở Nham Động. Trước khi đi học với Lão Tử, Thiết Quả dặn đệ tử : "Xác ta ở đây, hồn ta đi trong 7 ngày. Sau thời gian đó ta không về thì hủy xác". Mới 6 ngày, mẹ bị đau, người học trò vội hủy xác Thầy. Lý Thiết Quả xong việc trở về , không thấy xác, nên nhập vào tử thi của một kẻ hành khất. Do đó, Lý Thiết Quả có chân què, vẻ mặt và thân hình xấu xí, tay cầm bầu rượu.

    Ông LÊ VĂN TRUNG ( 1876 - 1934 ) có ngươn linh của Lý Thiết Quả. Hai vị nầy có điểm giống nhau là cứu độ người. Người Chợ Lớn sinh ra trong một gia đình Nho phong. Ông rất thông minh năm 17 tuổi đã được bổ vào ngạch Thư ký Soái phủ Sài Gòn. Năm 1906, ông đắc cử Hội Đồng Quản Hạt. Năm 1911, ông đề xướng trường Nữ Học Đường, được Bắc Đẩu Hội Tinh.

    Được Đức Cao Thượng Phẩm phổ độ, ngày 6-10-1925, ông từ chức Nghị viên để phế đời hành đạo. Ngày 23-4-1925 đắc phong Đầu Sư, thánh danh Thượng Trung Nhựt. Ngày 03-10-Canh Ngọ Đức Lý Giáo Tông ban cho Ngài chức Quyền Giáo Tông hữu hình.(1930).

    Sau cơn bịnh nhẹ, Ngài vĩnh du Tiên cảnh vào ngày 13-10-Giáp Tuất (19-11-1934), liên đài được xây tháp phía sau Bát Quái Đài Toà Thánh. Tính từ ngày Khai Đạo (19-11-1926) tại Gò Kén đến ngày Đức Ngài qui tiên đúng 8 năm không thừa không thiếu 1 ngày. Điều ấy đúng vào con số Bát Tiên mà Ngài là người đứng đầu và trên cả chúng sanh.

    Đức Phạm Hộ Pháp đề thơ (1949) như vầy:

    Bầu linh, gậy sắt quảy du Nam,
    Nương bóng Từ Bi đến cõi phàm…
    Bảy bạn, ai còn nơi cõi thế,
    Đông du xin nhắc chuyện ông Lam.

    2. CHUNG LY QUYỀN:
    Chung Ly Quyền, tự Vân Phòng, người đất Hàm Dương, làm tướng đời Hớn, nên còn gọi là Hớn Chung Ly. Chung Ly râu dài, mặt sáng, mình cao tám thước nên được vua Hớn phong làm Nguyên soái đi đánh quân Phiên. Lý Thiết Quả thấy Chung Ly ham chinh chiến nên khiến cho thất trận chạy lạc vào núi gặp đệ tử ông Đông Huê. Ông ấy mời cơm chay rồi nói : "Công danh như bọt nước, phú quí như đèn trước gió. Thừa dịp này, tướng quân nên đi tu, ham chi phú quí."
    Chung Ly hỏi: "Luyện phép chi được sống lâu?"
    Đông Huê đáp : Trống lòng là đừng lo chi cả, đặc bụng là không đam mê sắc dục, lo gì không trường thọ.
    Chung Ly Quyền xin thọ giáo. Sau gặp Chính Dương Chơn Nhơn truyền thêm phép Tiên và đắc đạo. Tay cầm cây Long tu phiến.

    Ông CAO QUỲNH CƯ (1887-1929) có ngươn linh của Chung Ly Quyền. Hai vị này có điểm giống nhau là tâm tu. Ông sinh trong gia đình Nho phong ở Hiệp Ninh (Tây Ninh).

    Trong thời kỳ làm Thơ ký Sở Tạo Tác tại Sài Gòn, ông thường cùng các bạn họp xây bàn 2, được Đấng A Ă Â giáng đàn cho thi. Sau được Đức Phật Mẫu và Thất Nương hướng dẫn vào đường đạo.

    Ngày 23-4-1925, ông thọ phong Thượng Phẩm, sau khi lập bàn Vọng Thiên cầu Đạo (1-11-Aát Sửu). Ngày 7-10-1926 lập tờ khai Tịch Đạo với chánh phủ Pháp. Ngày 18-11-1926 (14-10-Bính Dần) thiết Đại Lễ Khai Đạo tại Từ Lâm Tự. Ngài phò cơ viết ra Bộ Pháp Chánh Truyền thành lập Hội Thánh.

    Năm 1928, Ngài bị khảo đảo, sau khi Thánh Thất dời về chùa mới ở làng Long Thành. Quá đau lòng, Ngài lâm bịnh và qui Tiên ( 1-3-Kỷ Tỵ) tại Thảo Xá Hiền Cung, liên đài được xây cánh trái trước Toà Thánh.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:35 PM | Message # 18
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    3. LỮ ĐỒNG TÂN :
    Lữ Đồng Tân tên là Nham, tên chữ là Động Tân, thuộc gia đình vọng tộc đời Đường.

    Ông mắt phụng, mày tằm tay dài như vượn, cổ cao, mũi thẳng, xương gò má nhô lên, thích ăn mặc như đạo sĩ. Năm 20 tuổi lấy hiệu là Thuần Dương, thi đỗ cử nhân. Khi đến Trường An, Lữ Đồng Tân gặp Chung Ly Quyền trong một quán trọ. Chung Ly muốn ông đi tu nên bày việc nấu nồi kê. Trong khi Lữ Đồng Tân ngủ mê, thấy mình thi đỗ Trạng Nguyên cập đệ, hai lần cưới con gái nhà quyền thế. Có sui gia,cháu nội ngoại đầy đủ. Con cháu đều đỗ đạt vẽ vang, hạnh phúc trong 40 năm. sau bị nịnh thần vu oan, bị tịch biên gia sản và bị đày qua núi Lãnh Biểu, cực khổ vô cùng, ông ôm mặt khóc rồi giựt mình thức giấc. Ông thấy Chung Ly Quyền còn nấu nồi kê chưa chín nên phá lên cười và nói : " Huỳnh Lương do vi thục, nhất mộng đáo Hoa Tư" ( Nồi kê chưa chín, mộng đã đến nước Hoa Tư).
    Rồi ông quay sang Chung Ly hỏi : Ông biết tôi nằm mơ thấy gì không ?
    Chung Ly đáp : Chiêm bao 40 năm, công việc cả muôn mà không đầy giây lát. Việc được không đủ mừng, việc mất không đủ lo, nhưng có ý thức đại giác, thế gian nầy chỉ là giấc mộng lớn mà thôi.

    Lữ Đồng Tân nghe lời nói phải, giác ngộ, bèn lạy Chung Ly Quyền và xin theo học phép Tiên. Sau Đồng Tân đắc đạo, tay cầm thư hùng kiếm .

    Ông CAO HOÀI SANG ( 1900 - 1971) có ngươn linh của Lữ Đồng Tân. Hai vị nầy có điểm giống nhau thích âm nhạc.

    Ông sanh trong gia đình đạo đức ở xã Thái Bình (Tây Ninh). Sau khi đỗ Thành Chung, ông vào làm việc ở Sở Thương Chánh Sài gòn. Ông cũng ngộ đạo một lượt với ông Cao Quỳnh Cư và đắc phong Thượng Sanh ( 19-11-1926).

    Ngày 16 - 7 - 1970, Ngài về hành đạo tại Toà Thánh với danh vị Chưởng Quản Hiệp Thiên Đài. Ngày 21-1-1965, tạo tự cách Pháp nhân cho Đạo và đưa Ban Thế Đạo vào vai trò nhập thể.

    Sau cơn cảm nhẹ, lúc 17 giờ ngày 21-4-1971, Ngài triều Thiên, đắc vị Kim Tiên.

    4. TRƯƠNG QUẢ LÃO :
    Trương Quả Lão là con dơi trắng tu hành thành Tiên, làm bạn với Lý Thiết Quả, ở ẩn trong núi Trung Điền (Hàng Châu). Tên thật là Trương Quả, chữ Lão là già được người đời thêm vào.

    Dưới đời Đường, niên hiệu Khai phong ( 713 - 733), Võ Hậu cho triệu về Kinh, nửa đường ông giả chết. Đường Minh Hoàng nhiều lần đem sắc rước, ông mới chịu ra và được phong là Ngân Thanh Lộc Đại phu. Sau ông xin về ẩn dật trên núi, lấy hiệu là Thông Huyền tiên sinh, qui Tiên dưới đời Thiên Bảo ( 742 - 755).

    Thật ra, thời nào người ta cũng thấy ông Tiên cưỡi lừa đó vì ông tự nói : "Ta sinh năm Giáp Tý đời Nghiêu". Tay cầm cây gậy như một ông già (lão).

    Ông CA MINH CHƯƠNG ( 1864 - 1927) là một nhà cựu học thâm nho, ở làng Mỹ Lộc ( Chợ Lớn), có ngươn linh của Trương Quả Lão. Hai vị có điểm giống nhau đều sanh năm Giáp Tý và hay xuất hiện ở dương trần. (Ông Chương xuất hiện dưới xác của Hồ Bảo Đạo).

    Ông bản tính ôn hòa, khiêm cung, được tiếng là người con chí hiếu. Thêm vào lòng quảng đại thương đời, dân trong làng cử ông làm Hương Bộ. Ông cho mở trường học huyện Phước Lộc ở Bà Rịa.

    Khi Đạo mới khai, Ngài phế đời theo Đạo và đắc phong Bảo Đạo. Người cao tuổi nhất trong Đạo lúc bấy giờ. Vì tuổi cao lại miệt mài với trách nhiệm thiêng liêng, Ngài đăng Tiên vào ngày 19-10-Đinh Mão ( 1927) (3) và giáng cho bài thi :p>

    Từ đây ra khỏi chốn nhơn gian
    Thủy tú sơn tịnh thích chí nhân
    Vì bởi lục căn lòng chẳng bợn
    Cho nên mới đặng nhập Tiên bang

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:36 PM | Message # 19
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    5. LAM THỂ HÒA :
    Lam Thể Hòa là ông Tiên bị đày đọa làm khách trần. Tính tình thuần hậu nhất trong Bát tiên .
    Ông thích mặc áo rộng màu xanh, buộc dây lưng đen thật to, một chân đi đất, một chân đi giày. Mùa hạ mặc áo lót bông, mùa đông nằm trên tuyết. Thường ngày, ông cầm cặp sanh dài 3 thước ta, vừa đi, vừa nhịp ca ngoài chợ mà kiếm tiền bố thí cho người nghèo.

    Đạp ca Lam Thể Hòa
    Thế giới năng kỷ hà ?
    Hồng nhân nhất xuân thu
    Lưu quang nhất trịch thoa
    Cổ nhân hổn hển khứ bất phản
    Kim nhân phân lai cánh đa
    Triệu kỵ loan phụng cáo bích lạc
    Mộ kiến tang điền sinh bạch ba
    Trường cảnh minh huy tại không tế
    Kim ngân cung khuyết cao ta nga

    Dịch ca :
    Nhịp chân ca Thái Hòa
    Thế giới được bao lâu ?
    Nhan sắc như xuân cội
    Thời hạn tựa thoi đưa
    Người xưa không trở lại
    Người mới đến quá thừa
    Sáng cưỡi loan trời thẳm
    Chiều dâng thành sóng xa
    Không trung lâu đài sáng
    Cung điện cao nguy nga

    Về sau, trong lúc uống rượu với Lý Thiết Quả nơi Hào Lương, bỗng trên mây có xe hạc, tiếng tiêu thanh thoát đưa hai ông bay bỗng, trở về Tiên vị, tay ông cầm Giỏ Hoa Lam.

    Phối sư THÁI BÍNH THANH tên thật Lâm Quang Bính ( 1873 - 1931) người Rạch Giá, là ngươn linh của Lam Thể Hòa. Hai vị giống nhau ở tánh tình thuần hậu, ý tứ từ hòa, thương người nghèo.

    Ông được phong Giáo sư phái Thái ngay từ buổi đầu. Ông chưa rõ tự sự mới bạch rằng : Thưa thầy, Lam Thể Hòa mặc áo xanh, sao Thầy ban cho phái Thái (áo vàng). Đức Chí Tôn chuyển cơ viết : "Đó là bí pháp, con biết sao được".

    Vai trò của ông trong việc xây dựng Toà Thánh cũng rất lớn. "Hộ Pháp, Thượng phẩm, nội trưa nầy phải cắm một cây viết vào đầu cơ, lấy một miếng giấy lớn, vào điện phò loan cho Lão vẽ (khuôn viên Toà Thánh). Bính Thanh phải có mặt, còn kỳ dư không cho ai vào điện hết, nghe à !"
    6. HÀ TIÊN CÔ :
    Hà Tiên Cô là người con gái mang họ Hà ở huyện Linh Lăng, tỉnh Hồ Nam, tên là Tố Nữ, sinh vào đời Đường.
    Thuở nhỏ, trên đầu có 6 xoáy, mọi người lấy làm kỳ. Năm 15 tuổi, cô xin cha mẹ đến ở Khe Vân Mẫu. Đêm nằm mộng thấy Tiên dạy ăn hột Vân Mẫu sẽ nhẹ mình và trường thọ.

    Cô vội đi tìm hạt Vân Mẫu thì gặp Lý Thiết Quả và Lữ Đồng Tân đang hái thuốc. Thấy cô gần thành Tiên, Lữ Đồng Tân cho cô một quả Đào. Cô ăn mới nửa trái thì thấy không đói nữa, biết được mọi sự họa phước, lành dữ trên đời. Mọi người cho cô là Thần Tiên, cất lầu cho cô ở và gọi cô là Hà Tiên Cô.

    Bà Võ Hậu nghe tiếng, cho người đến rước, đi được nửa đường, cô biến mất. Sau Lý Thiết Quả độ dẫn hai mẹ con cô đều thành Tiên. Tay Hà Tiên Cô cầm bông sen.

    Hà Tiên Cô là ngươn linh của bà giáo sư Hương Hồ ( Huỳnh Thị Hồ) con gái của bà Đầu sư Hương Thanh ( Lâm Thị Thanh). Bà Bát Nương giáng đàn, bà Hồ có kinh nguyệt không lên lầu được nên Bà Bát Nương dạy :

    THI
    Thân phận phàm nhơn trước đã đành
    Chẳng vì nguyệt huyết kỵ anh Linh
    Âm dương Nam Nữ hoa trêu bướm
    Hòa ái tương sanh thủy nhập bình
    Tạo hóa ví tay xây đảnh trí
    Chúng sanh nên mặt tạo khuôn hình
    Thơ trời đâu dễ chê đồ tạo
    Tốt xấu sạch dơ tại miệng mình
    Đó là một quan niệm tiến bộ của nền Tân Tôn giáo .

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:36 PM | Message # 20
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    7. HÀN TRƯƠNG TỬ :
    Hàn Trương Tử sinh vào đời Đường, người huyện Nam Dương kêu Hàn Dũ ( tức Xương Lê) bằng chú.
    Thuở nhỏ, theo Lữ Đồng Tân học đạo Tiên. Sau về quê gặp ngày sinh nhật Hàn Dũ. Hàn Dũ có ý trách Hàn Trương bỏ nhà đi lưu lạc. Hàn Trương liền thưa rằng : "Xin chú đừng giận, cháu có nghề nầy xin kính mừng sinh nhựt." Nói xong, Hàn Trương nhóm đất rồi trùm lại, trong giây lát dở ra nhiều hoa nở, mỗi cánh đều có chữ vàng :

    Vân hoành Tần Lĩnh gia hà tại
    Tuyết ửng Lam quan mã bất tiền

    Xương Lê không hiểu gì cả. Sau vì can vua sùng Đạo Phật mà bị đày ra Triều Châu. Khi đến Tần Lĩnh, Lam quan, Hàn Dũ được Hàn Trương ra đón. Hàn Dũ nhờ đó biết được ý hai câu thơ của Hàn Trương bèn làm tiếp :

    Nhứt phong triêu tấu Cửu Trùng Thiên
    Tịch phiến Triều Câu lộ bát thiên
    Dục vị Thánh Triều trừ tệ sự
    Khảm tương suy hũ tích tàn niên
    Vân hoành Tần Lĩnh gia hà tại
    Tuyết ủng Lam quan mã bất tiền
    Tri nhữ viễn lai ưng hữu ý
    Hảo thu ngô cốt chướng giang biên

    Dịch thơ
    Buổi sớm dâng vua một bức thư
    Triều Châu chiều đến bị đày lưu
    Muốn vì Thánh chúa trừ tệ nạn
    Đâu tiếc cuối đời vận đã suy
    Tần Lĩnh mây che nhà chốn ấy
    Ải Lam tuyết phủ ngựa không đi
    Biết mi hảo ý từ xa đến
    Thu nhặt cốt ta ở bến ni !

    Thấy Hàn Trương đoán không sai, từ đó Hàn Dũ mới trọng Đạo. Rạng ngày, Hàn Trương dâng dâng cho chú một bầu thuốc, nói : - Chú uống thuốc nầy khỏi bịnh và không bao lâu nữa được phục chức nhờ bài văn tế cá sấu.
    Nói rồi, Hàn Trương từ biệt chú. Về sau, nhờ vua tề đuổi được cá sấu, Hàn Dữ được phục chức cũ.

    Hàn Trương thành Tiên, người đời gọi là Hàn Trương Tử hay Tương Tử, tay cầm ống tiêu .

    Ông VƯƠNG QUAN KỲ ( 1880 - 1940) người tỉnh Chợ Lớn, cháu nội Thống Chế Vương Quang Hạc, ông ngoại là nhà nho yêu nước Huỳnh Mẫn Đạt. Ông là tri phủ Sở Thuế Thâu Sài gòn.

    Song thân ông Kỳ là Vương Quan Để và Huỳnh Thị Bảy. Ông học Lyce'c Chasseloup, đậu Diplôme, cùng làm việc với ông Ngô Văn Chiêu ở dinh thống đốc Nam Kỳ.

    Ông theo Đạo được Đức Chí Tôn phong phẩm Giáo sư ( 26-4-1926) và cho bài kệ

    BÀI KỆ
    Nhựt nhựt tân hề nhựt nhựt tân
    Niên đáo tân hề đạo khả tấn
    Vô lao công quả tri đương tác
    Niên hóa niên hề đạo tối tân .

    Ông Kỳ là bào đệ của Vương Quan Trân, thân sinh cô Vương Thị Lễ (tức Thất Nương Diêu Trì Cung) hướng dẫn Tam vị Thiên sứ học Đạo buổi đầu. Trong " Con đường thiêng liêng hằng sống" Đức Phạm Hộ Pháp nói về ông như sau:

    " Bần Đạo nói rõ người ấy là Vương Quan Kỳ chú ruột của Thất Nương. Người mở Đạo mà chẳng biết Đạo là gì hết và cả hành tàng ( người ấy) nếu chúng ta thấy sẽ lên án là Tả Đạo Bàng Môn chắc hẳn vậy.

    "Người đó bận Thiên phục giống hình đội mão Giáo sư, áo tốt lại dắt vai, mão cầm nơi tay, bận quần cụt ở trần đi ngật ngờ, ngật ngưỡng cười một mình không biết cười cái gì, đi ngang qua Bát Quái Đài, như không vậy". Đó là ngươn linh của Hàn Trương Tử thích phóng túng tiêu dao.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:37 PM | Message # 21
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    8. TÀO QUỐC CỮU :
    Tào Quốc Cữu ( hay Cựu) tên Hữu, là con trai thừa tướng Tào Ban, người đất Linh Thọ, em hoàng hậu, vợ của Tống Thái Tổ.
    Tào Hữu, tướng khôi ngô đẹp đẽ, được vua và hoàng hậu qúi mến, nên tặng cho một bài vàng. Ngược lại, người em ỷ thế hại dân. Sợ liên lụy, Tào Hữu bán hết sản nghiệp bố thí cho dân nghèo, rồi mặc đồ đạo sĩ đi tu.

    Tào Hữu gặp Lữ Thuần Dương, bị Tiên ông nầy gạn hỏi :
    - Đạo ở đâu mà tu ? Tào Quốc Cữu chỉ trái tim. Thuần Dương cười nói : - Lòng là trời, mà trời là Đạo, đã biết cội rễ, tu chắc thành Tiên.

    Tào Quốc Cữu hay Cựu xin thọ giáo và đắc đạo. Tay cầm cặp sanh. Năm 1923 Tào Quốc Cựu giáng đàn Bến Cát ( Gò Vấp) " Hữu duyên đắc ngộ Tam Kỳ độ," báo trước đạo Tam Kỳ xuất hiện .

    Ông NGÔ VĂN CHIÊU ( 1878 - 1932) sinh tại Bình Tây, Chợ Lớn có ngươn linh của Tào Quốc Cựu. Hai vị giống nhau ở điểm lánh trần. Năm 1920 ông làm chủ quận Hà Tiên, rồi ra Phú Quốc mà ngộ Đạo Cao Đài. Năm 1921, Tiên Ông giáng dạy ông " Chiêu, tam niên trường trai".

    Một buổi sáng ngồi trên võng. Ngài bỗng thấy một con Mắt thật lớn chói lọi như mặt trời. Ông sợ vái rằng : Bạch Tiên Ông như phải Tiên Ông dạy đệ tử thờ Thiên nhãn, xin cho biến tức thì. Ông vái xong, Thiên Nhãn lu dần rối mất.

    Năm 1924, do lời cầu xin, ông đã thấy được cảnh Bồng Lai. Sau đó, ông đổi về Sài gòn liên lạc với nhóm xây bàn Cao Quỳnh Cư.

    Đàn đêm 14-4-1926, đấng Chí Tôn ban cho Ngài phẩm Giáo Tông. Nhưng vì tu theo vô vi nên không đi phổ độ.

    Ngài về Cần Thơ lập phái Chiếu Minh vô vi rồi lễu đạo trên sông Cửu Long (1932) và đắc vị : Quốc Cựu Minh Chiêu ( gồm đủ tên ngươn linh và thánh danh).

    Từ ngày xa thế đến Tiên bang
    Lo lắng nhơn sanh bước lạc đàng
    Đức rộng cao dày là qúi báu
    Đặng lên Bồng cảnh chép biên hoàng

    Từ lâu, có sự hiểu lầm giữa Toà Thánh Tây Ninh truất phẩm Giáo Tông của Ngài Ngô Minh Chiêu. Thật sự, Ngài Lê Văn Trung chỉ là quyền Giáo Tông, dù sau khi Ngài Ngô Minh Chiêu đăng Tiên.

    Ngài Lê Văn Trung do Đức Lý phong cho để giữ đạo về mặt hữu hình. Đạo Cao Đài từ trước tới nay chỉ có một Giáo Tông duy nhứt với tịch đạo Thanh Hương. Toàn Đạo hiện vẫn theo tịch đạo đời Giáo Tông thứ nhứt.

    Bát Tiên tiền bối dự Hội Yến, được Đức Phật Mẫu ban rượu quỳnh tương và trái đào tiên. Còn được bốn Nữ nhạc Đổng Song Thành, Vương Tử Phá, Hứa Phi Yến, và An Phát Trinh đào, sáo, ca múa hầu chư Tiên Hội Yến.

    Ngày nay, chư vị thời quân,các Chức sắc có ngươn linh Bát Tiên, trong đêm Hội Yến, đứng hầu Đức Phật Mẫu và Cửu vị Nữ Phật, đãi tiệc, rót rượu, vừa thực hiện Bí pháp truyền thống vừa thực hành thể pháp dương gian.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:39 PM | Message # 22
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    14 - THẬP NHỊ THỜI QUÂN
    Thuở mới khai Đạo tại Từ Lâm tự ( Gò kén), Đức Chí Tôn phong vị Thập nhị thời quân. Đúng ra là 12 vị nhưng thực tế chỉ có 11 vị, trong đó khuyết phẩm tiếp Đạo. Trong khi Đức Cao Thượng Phẩm lo xây cất Toà Thánh tạm ở làng Long Thành thì Đức Phạm Hộ Pháp đi hành Pháp ở Kiêm Biên Tông Đạo.

    Trong đàn cơ đêm 29-6-Đinh Mão (27-7-1927) tại Thánh Thất Nam Vang do Đức Phạm Hộ Pháp và và ông Cao Đức Trọng phò loan, Đức Chí Tôn giáng dạy và phong thánh cho nhiều vị. Nhưng tuyệt nhiên không thấy ban chức cho ông Cao Đức Trọng, nên Đức Hộ Pháp hỏi :

    - Bạch Thầy, còn Trọng em con sao không thấy Thầy phong chức.
    Đức Chí Tôn gõ cơ đáp :
    - Tắc, sao con dại quá vậy, Trọng thuộc về chi Đạo bên Hiệp Thiên Đài .

    Thật vậy, sau đó ông Cao Đức Trọng được Đức Chí Tôn phong chức tiếp Đạo. Lúc đó, ông Trọng làm việc tại văn phòng Chưởng Khế (Nam Vang) quyền năng thiêng liêng dành cho con gà ( ông Trọng tuổi dậu) đi gáy xứ người, một bí pháp nhiệm mầu làm sao người phàm rõ thấu được.

    Thập nhị thời quân có 12 phẩm cho 12 vị khác tuổi nhau : Tý, Sữu, Dần, Mẹo, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi. Người lớn tuổi nhất là Bảo Đạo Ca Minh Chương tuổi Canh Tuất ( 1850), nhỏ tuổi nhất là Tiếp Thế Lê Thế Vĩnh tuổi Quí Mão. Một vị ở đầu bảng và một vị ở cuối bảng Thập Nhị Thời Quân. Quả là một cơ mầu nhiệm của tạo hóa.

    1/ Trần Khai Pháp tuổi Mậu Tý ( 1888),
    2/ Phạm Khai Đạo tuổi Tân Sửu ( 1901),
    3/ Trương Hiến Pháp tuổi Canh Dần ( 1890),
    4/ Lê Tiếp Thế tuổi Qúi Mão (1903),
    5/ Nguyễn Bảo Pháp tuổi Nhâm Thìn (1892),
    6/ Trương Tiếp Pháp tuổi Qúi Tỵ ( 1893),
    7/ Nguyễn Hiến Thế tuổi Giáp Ngọ ( 1894),
    8/ Lê Bảo Thế tuổi Ất Mùi ( 1895),
    9/ Phạm Hiến Đạo tuổi Bính Thân ( 1897),
    10/ Cao Tiếp Đạo tuổi Đinh Dậu ( 1897),
    11/ Ca Bảo Đạo tuổi Canh Tuất ( 1850),
    12/ Thái Khai Thế tuổi Kỷ Hợi ( 1899) .

    Tuổi và ngày giờ được ghép bởi thập can và thập nhị chi còn gọi là Thập nhị thời thần .

    Thập thiên can bao hàm vạn trương
    Tùng địa chi hóa trưởng càn khôn

    Thập thiên can là : Giáp, ất, bính, đinh, mậu, kỷ, canh, tân, nhâm, quí. Theo thứ tự người ta ghép một can với một chi như can thứ nhất với chi thứ nhất thành giáp tý … tuổi ông Ca Minh Chương. Người ta tiếp tục phối hợp can thứ nhất với chi thứ mười một rồi can thứ ba với chi thứ nhất, cứ tuần tự như vậy lại đến năm Giáp Tý là đáo tuế . Trong một chu kỳ, tên mỗi can xuất hiện sáu lần ( 60 : 10 = 6 ) và tên mỗi chi xuất hiện năm lần ( 60: 12 = 5 ). Chu kỳ này, ta gọi là lục thập giáp hay biểu giáp tý.
    Do đó, chư vị Thập Nhị Thời Quân là đồng tử trung gian giữa Trời và Người, nên không có Thập Nhị Thời Quân thì cũng không có Đạo, vì chư vị là những thiện sứ phò cơ nhận lời Phật Tiên dạy. Từ trước Hiệp Thiên Đài đã có qui định 4 cặp cơ là:

    Qúi ông Tắc, Cư : cơ lập giáo
    Qúi ông Hậu , Đức : cơ lập pháp
    Qúi ông Sang, Diệu : cơ truyền giáo
    Qúi ông Nghĩa, Tràng : cơ bí pháp

    Cơ bút là bí pháp mầu nhiệm và quyền lực của Thiêng Liêng. Thánh ngôn chỉ có giá trị khi cầu ở cung đạo và đồng tử là người được ơn trên chỉ định. Còn những ai khác, cầu nơi khác thì chỉ để học hỏi không có giá trị truyền rao.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:41 PM | Message # 23
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    15 - ÐẠO CHO TA SÁNG MẮT
    Thiên Nhãn biểu hiện lần đầu tiên dưới có Nhựt, Nguyệt, Tinh báo hiệu ba chơn linh đã lâm phàm.

    1/ Thượng Trung Nhựt
    2/ Ngọc Lịch Nguyệt
    3/ Thái Minh Tinh

    Việc thâu nhận ông Lê Văn Trung (tức Thượng Trung Nhựt) có nhiều điểm mầu nhiệm. Vào khoảng tháng 6 - 1925, ông Nguyễn Hữu Đắc gặp ông Lê Văn Trung, lúc đó đã nghỉ làm hội viên Hội Tổng Quản hạt ra làm thầu khoán, mời đến Đàn Chợ Gạo (Chợ Lớn) hầu đàn. Nhà này thuộc chi Minh Lý (tức thuộc Tam Tông Miếu) thờ Quan Thánh Đế Quân.

    Ông Lê Văn Trung khăn áo chỉnh tề đứng hầu. Ông Đắc thắp nhanh xong, đánh chiêng,bỗng nghe từ bàn thờ Đức Quan Thánh một đốm lửa bay lên suýt cháy nhà. Đồng tử Diệp bỗng mê man. Ông Đắc hiểu ý vội đem đến một miếng giấy và một cây bút chì, Đồng tử chấp bút viết một mạch bài tứ tuyệt của Lý Thái Bạch khuyên ông Lê Văn Trung đi tu.

    Từ đó, ông Lê Văn Trung nhiễm dần mùi đạo, bỏ kinh doanh, bỏ hút thuốc phiện, dốc lòng đi tu thì Đàn Chợ Gạo bế hẳn, nghĩa là bất cứ ai cầu, các Đấng cũng không giáng trần.

    Ta thấy rõ : Đức Lý đã thương yêu dìu dắt ông Lê Văn Trung ngay từ buổi đầu nên không ai làm lạ, sau này Đức Lý nhượng quyền Giáo Tông hữu hình cho ông Lê Văn Trung.

    Đức Lý chuyển ông Trung đến nhà ông Cư đang lúc mấy ông này cầu cơ. Đức Chí Tôn giáng ngay cho ông bài thơ tứ tuyệt :

    Già trí đừng lo trí chẳng già
    Lương tâm mình biết hỏi chi xa
    Thềm đầu trời ngó, lòng nhơn đạo
    Hư thiệt rồi đây cũng biết mà !
    11-1-1926

    Đến ngày 28 tháng đó, hai ông Cư , Tắc được lịnh Đức Chí Tôn vào Chợ Lớn độ ông Trung .

    " Khi chúng tôi ôm cái cơ đến nhà Ngài đặng Đức Chí Tôn độ. Đức Chí Tôn bảo đâu làm đó vậy thôi, ông là người quá sức đời, tôi và Đức Cao Thượng Phẩm không hạp chút nào. Khi vô tới nhà thú thật với Ngài rằng : "Chúng tôi được lịnh Đức Chí Tôn đến nhà anh phò loan cho Đức Chí Tôn dạy đạo".
    Ôâng biết đấng đó hơn chúng tôi. Lo đặt bàn ghế sửa soạn buổi phò loan, rồi ông nhập môn.
    "Trong nhà có một người con nuôi tên là Thạch, hai cha con vái rồi cầu cơ. Khi phò loan thằng nhỏ ngủ, ông thì thức. Ông hỏi thì Đức Chí Tôn trả lời , chỉ có 2 người biết với nhau mà thôi. Từ đó, ông mới tin Đức Chí Tôn" (Bài thuyết đạo của Đức Hộ Pháp đêm 13-10-Giáp Ngọ, 1954)

    Trước khi gặp Đạo mắt ông mờ, khi ngộ Đạo mắt ông sáng lại bình thường cho đến ngày ông đăng tiên. Ông kể lại lời Đức Chí Tôn dạy ông như sau :

    "Trung, nhứt tâm nghe con ! Sống cũng nơi Thầu thác cũng nơi Thầy, thành cũng nơi Thầy mà đọa cũng nơi Thầy. Con lấy SƯï SÁNG MẮT của con mà suy ngẫm"

    Đức Ngài cũng kể về việc sáng mắt của Ngài Ca Bảo Đạo : " Có 1 bữa Đại Từ Phụ khai khiếu cho Bảo Đạo Ca Minh Chương. Hồi mới khai khiếu 3 anh em tôi (Trung, Cư, Tắc) ngơ ngơ ngáo ngáo không hiểu chi hết tưởng là Chương Niên Cao Kỷ Trưởng mắt mờ mệt nên Đại Từ Phụ khai khiếu cho sáng láng, ngõ hầu khi nào Đại Từ Phụ giáng cơ viết Hán Tự, Đạo hữu coi đọc cho dễ, té ra không phải vậy. Đấng Chí Tôn khai khiếu cho Chương để phò loan đặng "đi phổ độ" ( Tiểu sử Đức Quyền Giáo Tông, tr. 29)

    Xem thế, buổi đầu khai đạo rất nhiều hiển linh. Nhờ đó, người theo đạo ngày càng đông.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:41 PM | Message # 24
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    16 - NGŨ CHI PHỤC NHỨT
    Danh hiệu lập giáo của Đạo Cao Đài là : "Tam giáo qui nguyên, Ngũ chi phục nhứt"

    Tam giáo là : Phật giáo, Lão giáo, Khổng giáo
    Ngũ Chi là : Minh Sư, Minh Thiện, Minh Đường, Minh Tân và Minh Lý

    Minh Đường : qui hiệp về Đạo Cao Đài trước nhứt. Chi Minh Đường ở Vĩnh Nguyên tự ( Cần Giuộc) do ông Nguyễn Văn Lịch làm chủ trưởng. Do cặp cơ Cư Tắc độ ông và đắc phong Đầu Sư Ngọc Lịch Nguyệt.

    Minh Thiện : ở Thủ Dầu Một, chi này thiên về quốc sự nên hấp dẫn được nhiều trí thức yêu nước. Đạo hữu rất phức tạp. Ngọc Cơ mà ông Phan Văn Tý cho ông Cư Tắc mượn buổi đầu xuất phát từ chi này.

    Minh Tân : chi này đặt tại chùa Tam Giáo điện số 221 bến Vân Đồn Sài gòn. Chủ trưởng Lê Minh Khá được ơn trên giáng dạy :

    Minh Tân đạo Tam Kỳ
    Cơ quan chuyển hiệp qui
    Bền tâm tri diệu lý
    Hữu phước thọ huyền vi.

    Minh Lý : tức chùa Tam Tông Miếu ở đường Cao Thắng Sài gòn. Trong buổi đầu đạo khai, ông Aâu Kiết Lâm, chủ trưởng chi Minh Lý được lịch ban kinh cho Đạo Cao Đài do các đấng giáng dạy. Trong đó có các bài : Xưng tụng Thần Thánh Tiên Phật, Sám Hối cần xét lại.
    Đức Đạo Tổ chi Minh Lý giáng dạy về cơ qui nhứt như sau :

    "Theo thí nghiệm hóa học, hai chất khác loại đổ vào nhau sẽ biến đổi màu sắc, nếu đổ chất thứ ba vào thì dung dịch sẽ trông như cũ"

    Minh Sư : chi này đặt tại chùa Linh Quang Tự ở Gia Định do ông Trần Đạo Quang làm chủ tự.
    Ông xuất gia từ năm 13 tuổi theo đạo Minh Sư thuộc phái Phổ Tế Phật Đường. Năm 45 tuổi tới chức Thập địa, cấp bậc cao nhất trong chi Minh Sư, sửa soạn nối nghiệp vị tổ sư thứ 12 là Trần Đạo Khánh bên Trung Hoa.
    Vào mồng 9 tháng 9 năm Bính Dần, hai ông Cư Tắc được lịnh ơn trên đến chùa phò loan độ ông Trần Đạo Quang hiệp nhứt. Ông bạch :
    - Nếu qui qua đạo Cao Đài thì phải làm sao ?
    Ơn trên đáp :
    - Y theo luật lệ Minh Sư
    Ông thuận hiệp nhứt và được phong Thượng Chưởng Pháp. Đồ đệ của ông rất nhiều như Trần Nguyên Chất, Huỳnh Ngọc Trác noi theo gương ông qui nguyên vào đạo Cao Đài và truyền ra Trung Việt.

    Sau đêm theo Đạo Tam Kỳ, râu ông Trần Đạo Quang trước kia rẽ ra 5 chòm như râu Quan Công, một sự mầu nhiệm lạ kỳ, sáng hôm sau tự nhiên đoanh lại quấn dài xuống bụng thành một đường duy nhứt rất đẹp. Ai cũng bảo đó là biểu hiện NGŨ CHI PHỤC NHỨT. aa

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:42 PM | Message # 25
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    17 - NƠI LÒNG THẦY NGỰ ĐỘNG THẦY HAY
    "Nơi lòng Thầy ngự động thầy hay" là câu một của bài thơ tứ tuyệt dạy đạo buổi đầu ý nói : "Chi chi cũng có Thầy ở trong"

    Thuở ban đầu , hai ông Cư Tắc đem cơ đi đến từng chùa, từng nhà để Đức Chí Tôn giáng dạy đạo. Tùy theo người hầu đàn, tùy theo trí thức hay nông dân, linh động mà dìu dẫn họ vào đường đạo lý, có khi triết lý, có khi chính trị, việc đời hay gia sự. Cơ bút đều đáp ứng rất thỏa đáng theo lời cầu xin.
    Dù vậy, có những việc xảy ra bất bình thường mắt phàm không thể nào hiểu được, nên mới có lời xầm xì bàn kín với nhau nhưng Đức Chí Tôn vẫn biết vì " Nơi lòng Thầy ngự động Thầy hay"

    Một hôm, ơn trên giáng phong cho ông huyện Nguyễn Ngọc Thơ chức danh Phối sư. Ông vốn làm nghề thầu khoán cho Pháp, nên các ông Trương Hữu Đức, Nguyễn Trung Hậu, Trần Duy Nghĩa xúm nhau dị nghị nói với nhau :
    - Il n'était pas propre ! ( ông ấy không sạch)
    Bỗng nhiên, hai tay ông Trần Duy Nghĩa run lên tiếp điểm phò cơ. Ơn trên dạy :
    - Thầy muốn tận độ chúng sanh, cho nên có khi Thầy cũng phải làm ông thầy phàm. Nếu các con biết lẽ Đạo thì từ nay Thầy cấm dị nghị.

    Dù vậy, tiếng đời vẫn kích bác cho rằng kẻ giàu sang được phẩm tước cao trọng. Thế nên, ông Cao Quỳnh Cư bạch thầy và được ơn trên dạy :
    - Tiền bạc của chúng nó là của chúng sanh. Thầy lấy tiền đó để phổ độ chúng sanh thì có sao đâu ?

    ***

    Vào năm 1927, qúi ông Tắc, Hậu, Đức hợp nhau tại nhà ông Trần Duy Nghĩa ở đường Hamelin Sài gòn. Ông Hậu thấy trên bàn có tượng bà Jeanne d'Arc. Ông Nguyễn Trung Hậu táy máy tay sờ mó. Ông vừa đụng vào tượng liền bị giựt nẩy mình. Ông Phạm Công Tắc phò cơ, bà Jeanne d' Are giáng đàn :
    - La Religion résume en un seul mot : HUMANITÉ. Si vous voulez arriver au but poursuivi que ne faites - vous pour l' Humanité ?" (Tôn giáo tóm gọn trong một tiếng : Nhân loại. Nếu các anh muốn đi đến mục đích mà các anh đang theo dõi, sao các anh không có ý tưởng nhân loại )

    Chính sự hiện diện thường xuyên của các Đấng bên cạnh Thập Nhị Thời Quân mà các ông không dám xem thường sứ mạng hoằng giáo phổ độ chúng sanh.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:42 PM | Message # 26
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    18 - DUYÊN KỲ NGỘ
    Nhân xuống thăm mộ Cửu nương Cao Thị Khiết, các thiên sứ không hẹn mà đã gặp ở từ đường họ Cao liên ngâm, toát lên khẩu khí của bậc lãnh đạo, tiên đoán được thiên chức mai sau của mỗi vị một, ông Ngọc Lịch Nguyệt xướng đầu tiên :

    1- Ông Ngọc Lịch Nguyệt
    Nâng chén trà thơm mời Đạo Muội
    Đề câu không sắc gởi tri âm
    Sắc không hai lẽ huyền thâm
    Chí tâm mới biết được tâm ta người

    2- Ông Ngô Minh Chiêu
    Ta thấu rõ máy trời cơ tạo
    Trời cùng Ta một Đạo chí linh
    Vô vi sẵn có hữu hình
    Hữu hình trong lại vô hình vô danh
    Danh có đó mà danh không thiệt
    Nhờ không danh mới biết đặng danh
    Cổ kim mấy bực chí thành
    Không danh mà lại để danh muôn đời

    3- Ông Thượng Trung Nhựt
    Cùng chung một bầu trời lồng lộng
    Không thiên gì cuộc sống cho ai
    Chí tâm sẵn có đủ đầy
    Muốn thành Tiên, Phật đạo đày phải cam

    4- Đức Phạm Hộ Pháp :
    Cơ phục thủy biết làm sao tả ?
    Mảnh thân này chi xá gian lao
    Quyết tâm xây đắp ĐÀI CAO
    Muôn dân chung hưởng nước giàu, nhà yên

    5- Đức Cao Thượng Phẩm
    Đạo vốn tật căn nguyên diện hữu
    Phật Tiên xưa nay thành tựu nhờ đây
    Chỉ so một cái tâm này
    Không thiện, không lệch, không sai không lầm
    Cùng tắn biến cao thâm máy tạo
    Biến tắc thông là Đạo trưởng thành
    Hỡi người sứ mạng lương sanh
    Giảm suy diệu lý tạo thành tương lai

    6- Ông Cao Triều Phát
    Mang một kiếm râu mày nam tử
    Nợ vi nhơn phải xử cho tròn
    Sá gì chức nghiệp cỏn con
    Sao không xây dựng nước non thanh bình ( ?)

    Đọc xong sáu bài thi của sáu cao đồ toát lên chí tiến thủ của 6 vị. Ông Ngọc Lịch Nguyệt sẽ trở về với Đạo Phật ở Vĩnh Nguyên Tự. Ông Ngô Minh Chiêu tu theo lối vô vi. Ông Thượng Trung Nhựt muốn thành Tiên ( Giáo tông) sẽ bị nhân sanh khảo đảo. Đức Hộ Pháp hoàn thành xây dựng Toà Thánh (đài cao). Đức Cao Thượng Phẩm xả thân vì Đạo trước tiên. Ông Cao Triều Phát lập Cao Đài cứu quốc (1945) giúp đất nước hòa bình.

    Cao Triều Phát ( 1889 - 1956) người Bạc Liêu. Thân sinh là Đốc phủ sứ Cao Minh Thạnh, thân mẫu là bà Tào Thị Súc, gia đình có 6 trai và hai gái. Người em gái thứ chín của ông là Cao Thoại Khiết tức Cửu Nương Diêu Trì Cung ( xem Công Đức Đức Phật Mẫu và Cửu Vị Nữ Phật).
    Ông Phát theo Đạo qua đàn Minh Thiện ( Thủ Dầu Một) của bác sĩ Trương Kế An tức Bảo Y quân Toà Thánh Tây Ninh.
    Năm 1941 ông là chủ tịch Cao Đài Mười Hai Phái thống nhất ở Hậu Giang. Năm 1945, ông được bầu làm chủ tịch Cao Đài Mười Một phái hiệp nhất ( không có Toà Thánh TN) tại chùa Minh Tân. Ông lập Thanh Niên Đạo Đức Đoàn tại đây. Năm 1947 ông được bầu làm Hội Trưởng Cao Đài Cứu quốc Mười một phái hiệp nhứt. Sau hiệp định Genève ( 1954), gia đình ông tập kết ra Bắc. Tháng 1 năm 1955, ông đảm nhiệm vai trò anh cả toàn Đạo miền Bắc, thành lập Cao Đài Cứu Quốc Mười Hai phái hiệp nhất.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:43 PM | Message # 27
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    19 - LÝ THÁI BẠCH VÀ QUAN THÁNH TIÊN TRI THỜI CUỘC
    Vào đêm rằm tháng 5 năm Aát Sửu ( 1925) ở Phú Quốc. Đức Quan Thánh và Lý Bạch giáng cơ tiên tri về thời cuộc từ 1925 về sau :

    "QUAN mà hiểu rộng LÝ cao quyền
    THÁNH Phật phân rành THÁI độ duyên
    ĐẾ Sắc nêu cao nguồn BẠCH tự
    GIÁNG lâm đàn nội, GIÁNG qui nguyên.
    "Lão vâng lịnh Tam Giáo tòa lâm đàn để đôi lời tiên tri, lẽ tuần hoàn chuyển đổi ….
    "Chúng sanh khá nhơ : "Cao vi càn, càn vi Thiên. Đài vi khảm, khảm vi Thủy tức là quẻ Thiên Thủy tụng, thì chạy đâu cho khỏi số Trời định binh lửa bốn phương. Những kẻ không tu đành cam số phận …."
    "Năm Aát Sửu ( 1925) để lới Lão phán
    Qua Bính Dần (1926) đặng rạng cơ mầu
    Lập thành nguồn Đạo Á châu
    Đắp xây nền móng sùng Âu đời đời
    Nên thấy rõ đạo Trời chánh giáo
    Cảnh Tây Ninh đào tạo Thánh Toà
    Lập thành cơ đạo chia ba
    Tiền, trung với hậu cũng là đồng môn
    Nắm cơ quan bảo tồn sanh chúng
    Dựng lên rồi chia đúng mười hai
    Trên đường thiên lý dặm dài
    Lập thành Đại Đạo Cao Đài độ dân
    Năm Mậu Dần sắp gần binh cách
    Aáy là điều tai ách nhơn sanh
    Bốn năm dân chủ tung hoành
    Tây Ninh thừa thế lập thành cơ binh
    Để bảo hộ chúng sanh bổn đạo
    Dân xã lo đào tạo quan quân
    Quốc gia nổi dậy tưng bừng
    Tân Dân thành lập lẫy lừng quốc dân
    Nền độc lập lần lần ra mặt
    Vĩnh Thụy lầm tưởng thật thi hành
    Đến ngày hội cả nhơn sanh
    Kỳ ba súng nổ lập thành quốc gia
    Để phát động sơn hà thống nhứt
    Hiệp tham giang nổ lực tấn công
    Bảo sanh nhơn nghĩa đại đồng
    Hòa bình thế giới ở trong đạo Trời
    Chớ lầm tưởng quyền đời sức mạnh
    Dễ lướt qua luật chánh thiêng liêng
    Hậu sau ra đứng trước Tiền
    Do Toà Tam Giáo lịnh truyền thưởng răn
    Đức Di Lạc cầm cân cứu thế
    Hội Long Hoa tên để phong thần
    Thượng ngươn đời lập Tân Dân
    Dựng nền dân quốc, xa lần chủ quân
    Quê hương hiện cảnh xuân thơ mới
    Đạo Nhà Nam vạn đại lưu truyền
    Gia vô bế hộ êm đềm
    Phật, Tiên,Thánh, Thần giáng miền trần gian
    Đạo gom trọn nhơn gian vũ trụ
    Gieo giống lành làm chủ năm châu
    Từ Tây khắp cả hoàn cầu
    Âu ca lạc nghiệp dưới bầu trời chung

    " Bài tứ tuyệt trên hiện rõ sự mầu nhiệm của cơ bút. Nếu đọc khoán thủ ta thấy : Quan Thánh đế Quân giáng và khoán tâm ta lại thấy : Lý Thái Bạch giáng và sau 2 chữ Thánh Đế ta thấy 2 chữ Phật Sắc tức Phật bà Quan Âm. Bài này tiên tri Tam trấn thay mặt Tam giáo dạy đạo kỳ ba.

    " Bài song thất lục bát tiên tri, đạo Cao Đài lập trước nhứt ở Tiền Giang rồi Hậu giang và sẽ phân chia 12 chi phái.

    Đạo lập quân đội và Hòa Hảo lập Dân xã Đảng. Sau đó, Bảo Đại bị Ngô Đình Diệm lừa gạt truất phế. Trãi qua ba cuộc đảo chánh mới lật đổ được Ngô Triều. Đến cuối thế kỷ này : "phản tiền vi hậu" Đức Di Lạc Vương Phật ra đời lập Hội Long Hoa để tuyển ngôi vị Phật, dựng đời Thượng Ngươn Thánh Đức Đức Di Lạc là bậc Minh Vương hiền triết thông kim đạt cổ tạo cảnh thái bình " gia vô bế hệ" Lúc đó, đạo nắm trọn huyền vi vũ trụ và …"Đất, dậy, trời thay xác, Chư Phật, Tiên, Thánh xuống ở trần" .Nhân loại lạc nghiệp âu ca, chung bầu trời : "Đại Đồng Thế giới"

    Đây là bài thi độc nhứt vô nhị do Tam Trấn giáng chung. Đức Lý Thái Bạch và Quan Thánh chủ động ban ý tưởng còn Phật Quan Âm chứng đàn.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:43 PM | Message # 28
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    20 -TÁM GÀ TRÊN MÂY
    Do chủ trương qua hai liễn trước cửa các Thánh Thất nên Đạo Cao Đài lúc nào cũng bị nhà cầm quyền theo dõi.

    Dưới thời Pháp thuộc, toàn quyền Đông Dương Pierre Pasquier (1928 - 1934) ra lịnh tiêu diệt đạo mạnh mẽ nhất. Y thi hành một chánh sách cứng rắn và tàn bạo đối với dân chúng thuộc địa. Kiểm soát chặt chẽ giới thợ thuyền, đàn áp các Đảng phái, Đạo Cao Đài cũng chịu chung số phận với đồng bào.

    Đầu năm 1934 nhân vía Đức Chí Tôn, viên toàn quyền gởi tặng Toà Thánh cặp đèn cầy thật lớn bảo phải đốt ngay trong giờ cúng đàn. Vì hắn biết lễ vía có chư tín đồ và chức sắc khắp nơi tề tựu về Toà Thánh dâng lễ Đức Chí Tôn. Bên ngoài là thi ấn bố đức tặng đèn, bên trong thật sự đôi đèn là hai trái bom nổ chậm.

    Đức Quyền Giáo Tông biết âm mưu của P. Pasquier định giết Ngài trước mắt chúng sanh. Ngài nhớ Đức Chí Tôn dạy : " Sống cũng nơi Thầy, thác cũng nơi thầy" nên Ngài quì trước chứng đàn cạnh đôi đèn cầy ( 2 quả bom) mà không sợ sệt âm mưu của P.Pasquier.

    Linh hiển thay, hai quả bom được đốt lên, cháy xì khói lan tỏa khắp đàn, chư tín hữu lo sợ nhưng Ngài vẫn qùi và láy mắt ra lịnh việc hành lễ vẫn tiếp tục như không có điều gì xảy ra.

    Việc ám sát Đức Quyền Giáo Tông không thành, P.Pasquier ra lịnh cho bọn mật thám Pháp tìm đủ phương cách chụp hình các buổi nhóm họp, các đàn lệ, dịch các tên như Thượng hội ra Thượng Nghị Viện ; Hội Nhơn Sanh ra Hạ Nghị Viện v.v..để chính hắn mang về Pháp quốc báo cáo. Trên chiếc phi cơ về Pháp có cả gia đình hắn. Sấm Trạng Trình đã báo trước : "Lửa đâu mà cháy tám gà trên mây" . Chưa ai rõ nghĩa lý gì, thì báo chí đã loan tin : Phi cơ toàn quyền P.Pasquier ngộ nạn, vợ con hắn đều chết, riêng hắn rơi vào ống khói nhà máy cơ khí Messageries Mcùtallurgiques de France.

    Ít lâu sau, P.Pasquier giáng đàn cho biết :
    "Oh, Salue Haute Aâme
    Vương bá bửu ngôi thị ngục hình
    Thiên lao như thủ tắc công khanh
    Đồ lưu Pháp phối cầm chơn mạng
    Y phục dạy cân thị tử thành
    "Ôi nha lại ! cũng vì vui mà làm cho ta bị bịt mắt trái tai - Pierre Pasquier"

    Xem thế, quả báo nhãn tiền, lưới trời chẳng lọt mảng lông.
    Nhờ đó, đồng đạo mới rõ câu : "Lửa đâu mà cháy tám gà trên mây".
    Lửa ở đâu ? thật khó trả lời.
    Tám gà do chữ Pasquier phiên âm là bát kê nói đấu lập lờ theo kiểu sấm truyền của Trạng Trình.

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:43 PM | Message # 29
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    21 -TÀ THẦN QUẤY NHIỄU
    Ngày khai Đạo Cao Đài nhằm đêm 14 rạng 15 tháng 10 năm Bính Dần ( 18 và 19-11-1926) làm lễ tại Thánh Thất Từ Lâm. Đó là Thánh Thất đầu tiên,sau các nơi trong buổi ban sơ mượn tạm như Vĩnh Nguyên Tự, Thánh Thất Cầu Kho v.v…

    Chùa này vốn của Hòa thượng Như Nhãn ở chùa Giác Hải ( Chợ Gạo), nên còn gọi là Hòa thượng Giác Hải, quyên tiền trong bổn Đạo thành lập. Vào tháng 7 năm Bính Dần ( 8-1926) ông tình nguyện dâng chùa.

    Lúc bây giờ chùa tuy cất xong, nhưng Đông lang Tây lang chưa có, tráng xi măng chưa rồi, sơn phết chưa lo. Chung quang chùa còn nhiều cây bụi sầm uất. Ông Nguyễn Ngọc Thơ và bà Lâm Hương Thanh được lịnh chi tiền lo tất cả mọi việc cho hoàn tất để kịp kỳ khai Đạo .

    Đêm hôm đó,vì quá đông người nên cuộc lễ bớt phần trang nghiêm. Khi cầu cơ Đức Chí Tôn chỉ để ít lời quở trách rồi thăng. Thừa dịp tà thần nhập vào ông Lê Thế Vĩnh và Vương Thanh Chi con gái của ông Vương Quan Kỳ mà mạo xưng là Tề Thiên Đại Thánh và Quan Âm Bồ Tát . Lúc đầu trong bổn Đạo tưởng thật nhưng sau cử chỉ hung hăng. Người người đều biết là tà quái xuất hiện.

    Thấy việc lộng hành như vậy, ông Monet đại uý người Pháp khuyên : "Tôi có lời khuyên các ông, là từ đây trở đi, hễ có cầu cơ thì chớ họp nhau đông đảo vì cần phải thanh tịnh. Mà hễ đông người thì 1 là mất bề thanh tịnh, 2 là tư tưởng bất đồng, không tương ứng nhau được thì không linh nghiệm"

    Ba hôm sau, Thầy giáng cơ dạy về việc này như sau :

    "Các con, Thầy nghĩa lại việc hôm nọ tại Thánh Thất biến ra 1 trường tà quái mà Thầy bắt đau lòng đó các con. Các con nghĩ lẽ nào ? Đó là bước Đạo. Đó là thiện cơ. Các con hiểu sao được. Nhưng Thầy buồn nỗi vì có đứa xàm biện về việc ấy. Thầy cũng muốn phạt chúng nó 1 cách nặng nề, nhưng Thầy nghĩ lại mà thương. Môn đệ của Thầy nhiều đứa muốn bỏ Đạo y, ném dép cỏ, lột khăn tu mà hồi thế tục. Bởi bước Đạo gập ghình khó tới mới ra đến nỗi"

    Thật là Thiên cơ, nếu không xảy ra việc tà thần, hôm đó mật thám Pháp đã chực sẵn, có điều gì quốc sự là bắt ngay. Trong cái rũi có cái may là như vậy. Vả lại việc biến loạn đó, khiến cho kẻ nhẹ dạ, ít tâm thành ngã lòng. Còn hàng chức sắc thì cho ở đó là cơn khảo của tà thần để trau dồi thêm lòng tin tưởng . và cũng là 1 tiếng vang để cho khách bàng quan chú ý theo dõi coi tà giáo hay chánh giáo. Vô hình trung, cơ phổ độ chuyển được thế cờ, xoay hư thành nên. Chỉ ba tháng sau khi mở Đạo tại Từ Lâm Tự mà số người nhập môn lên hàng ức, đủ thành phần, đủ chánh kiến và quốc tịch : Pháp, Cao miên, Hoa kiều …

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:44 PM | Message # 30
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    22 - LONG TUYỀN KIẾM TRIỆT NHÂN TÀI
    Đức Phạm Hộ Pháp được lịnh Đức Chí Tôn đi Thủ Đức ( 1928). Đến nơi bà Bát Nương chỉ dẫn đi lấy Long Tuyền Kiếm ở Mỹ Tho.

    Nhưng Đức Cao Thượng Phẩm bịnh nặng Đức Ngài phải trở về Toà Thánh. Sau khi an táng Đức Cao Thượng Phẩm xong, ( Đức Cao Thượng Phẩm qui ngày 1-3-Kỷ Tỵ) Đức Ngài mới đi Phú Mỹ - Mỹ Tho.

    Ngày 27-2-Kỷ Tỵ ( 1929) Đức Ngài đến Khổ hiền trang, chấp bút thì được chỉ dẫn nơi yếm Long tuyền kiếm về phía Tây Nam. Nơi điểm chỉ là một khoản đồng ruộng, có dạng hình núi nức mé bên kia sông, phải đi ghe chừng 5 cây số mới đến. Cánh đồng nước phèn, mọc toàn năng, phía xa xa là rừng đưng và bàng. Đất màu đen chưa trồng lúa được, nên dân cư sống bằng nghề làm đồ gốm, làm lu, hủ, chén v.v..Đức Ngài và các tín hữu Minh Thiện đàn dừng lại trên 1 khoản đất vàng, gò cao và rộng độ chừng dưới 700 thước vuông.

    Đức Ngài lại chấp bút, Lỗ Ban giáng và chỉ đào ngang chót núi, sâu xuống chừng 3 tấc tây thì đụng đá. Lỗ Ban cho biết, đó là tháp của 1 trạng Tàu táng thuở cai trị xứ ta. Trạng Tàu biết chỗ này là núi vàng, sợ sau này núi nổi lên thành hình thì nước Việt Nam có trạng và nhân tài sẽ phục nghiệp, nên học quyết chiếm cứ và yếm long tuyền kiếm, công dụng của kiếm là vớt đứt hết nhân tài.

    Khi thế chiến thứ nhứt chấm dứt ( 1919) chính phủ Tàu sai 1 người Triều Châu giỏi về bói yếm sang Việt Nam yếm 1 lần nữa ngay nơi cũ. Dân cư quanh vùng , nhất là các vị bô lão thời đó đều kể như vậy.

    Lỗ Ban lại cho biết, tại đây có vị thần vàng lãnh mạng nơi Thượng Đế giữ gìn vật báu không cho ai lấy, chỉ dàng riêng cho Trạng Trời đến lấy mà thôi.

    Việc đào lên cũng thật vất vã, Đồng thì rộng mà mỗi người chỉ có 1 lưỡi cuốc dàn hàng ngang mà đào. Tưởng chừng như khó tìm thấy. Bỗng nhiên trực giác giúp suy luận thành công, thông thường thì mồ mả ở vùng này đều có nấm ở trên nhưng đặc biệt có một cái mả không có nấm. Vì thế mà Đức Ngài cho đào cái mả đó lên thì được một ống ghẻ trên có một lưỡi dao cứng cắm thẳng xuống trong đó có một con cò sừng màu trắng và 6 đồng tiền kẽm đời Minh Mạng. Đào xuống sâu nữa gặp một hộp bao chỉ dài 9 tấc, Đức Ngài cho biết trong đó có Long tuyền kiếm, nhưng cấm không cho ai xem và gói kín lại.

    Đức Ngài dạy đào 1 con kinh từ Trảng Sập băng ngang chót lưỡi Long tuyền kiếm cho bứt. Đó là phép phản yếm để trừ tuyệt sát nhân tài.

    Đức Ngài lại nói : "Ngày kỷ niệm nước Việt Nam hưởng được Đạo trời khai sẽ gở nạn ách cho nhân loại. Dân tộc xuất hiện nhiều nhân tài, phá tan xiềng xích lệ thuộc. Dân tộc Việt Nam sẽ không còn bị lệ thuộc nữa" .

    Đêm hôm đó, tại Khổ Hiền Trang, Đức Phật Mẫu giáng dạy lập thảo đường .

    THI
    Thảo đường phước địa ngộ tùng hoa
    Lục tại dư niên vũ trụ hòa
    Cộng hưởng trần gian an lạc nghiệp
    Thế đăng đồng Đạo thịnh âu ca

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:44 PM | Message # 31
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    23 - MÃ ĐẢO PHÁP NẠN
    Năm 1941, Pháp khủng bố các tín đồ tại Toà Thánh. Chúng bắt Đức Hộ Pháp và 5 vị chức sắc đày sang Mã đảo ( madagascar) thuộc Phi châu dưới chiếc tàu Complège vào ngày 27-7-1941.

    Đức Hộ Pháp cùng 5 vị chức sắc, khi tới mã đảo bị quản thúc trong trại giam, đến ngày 24-11-1944 mới được thả ra ngoài làm lụng. Khi quân đội Đồng Minh thắng phế trục tướng De Gaulle giải phóng nước Pháp, Đức Ngài mới được đưa về Việt Nam ngày 21-12-1946 .

    Những ngày bị lưu đày nơi viễn xứ, Đức Ngài đã được Đức Chí Tôn che chở, an ủi. Một hôm Ngài và Sĩ Tải Đỗ Quang Hiển phò loan được Đức Tiêu Diêu Đạo sĩ giáng cho bài thi :

    Lược chiến từng quen đã bấy lâu
    Thiên cơ đã rõ máy cao sâu
    Dằn lòng nhẫn nại chờ đôi lúc
    Sẽ thấy khuôn linh phép nhiệm mầu

    Chào Thiên Tôn và chư vị Thiên Phong, có Đức Nhàn Aâm Đạo Trưởng đến, để bần tăng triệu Thần Hoàng Bổn Cảnh tới gìn giữ cơ .
    Nhàn Aâm Đạo sĩ cười ….bần tăng lấy làm cảm xúc cho chư vị dường này. Hận thay cho giống dã man tàn bạo …..Trung quân là Nam Tinh đó vậy. Nơi ấy là hang ổ của Việt kiều Thời cuộc Á Đông sẽ kết cuộc nơi đó.

    THI
    Quá hãi đôi phen đến viếng nhau
    Ngặt không có bút để lời giao
    Aân nhân đợi thuở triều linh địa
    Chuyển thế gặp thời phải múa đao
    Cõi Á đã thành chủng quốc
    Phương Aâu sẽ diệt tận nô lao
    Lửa hương đất Việt đầu nhen nhúm
    Nhờ đám Trung Quân ở nước Tàu

    Ít lâu sau cầu cơ, một vị ( phái nữ) giáng không xưng tên mà cho bài thi sau :

    THI
    Nô-si-lao 1 tiếng đặt buồn cười
    Mi đã rước ai hỡi hỡi người
    Lượn thảm bủa ghềnh tình ột ạt
    Gió sâu xô đảnh núi tơi bời
    Yêu phu điểu gọi thương cành sớm
    Vọng nhạn quyên khêu nhớ buổi mơi
    Tổ quốc đón đường bao dặm thẳng
    Xa đưa thăm thẳm một phương trời

    Về sau Vô Danh Thị lại giáng cơ và nhủ : Chào Thiên Tôn và chư vị Đại Thiên Phong. Thiếp vì có mang lịnh đến đây làm bạn bút nghiêng trong lúc chư vị mang lịnh Chí Tôn cho ngơi nghỉ nơi đây, Chí Tôn than rằng : Chức sắc Thiên Phong bên Cửu Trùng Đài thiếu hùng biện văn, tài đặng làm tay quy phục sanh chúng. Vì cớ ấy mà triết Lý đạo khó phổ thông cho toàn thiên hạ

    THI
    Đã phong trần chịu phong trần
    Có thân âu phải biết thương thân
    Nam xa ví chẳng vì đường khó
    Việt đảng mong chi đượm lửa mừng
    Nặng gánh giang sơn là Thương trụ
    Nhẹ đay cung kiếm ấy Thường-quân
    Ngũ hổ tứ hải không lưu laic.

    Năm 1944, các tù nhân được tự do ra ngoài, Đức Hộ Pháp với Khai Pháp Trần Duy Nghĩa cầu cơ, Đức Lý giáng phong cho ông Nguyễn Thế Truyền phẩm Bảo Địa Lý Quân, Nguyễn Thế Sang phẩm Bảo Thượng Quân và Ngô Văn Phiến phẩm Bảo Tinh Quân.
    Mặt địa cầu ta vốn định chừng . . . (. . .)
    Sau khi giải thích cho Nam xa và Việt đảnh thế nào, Vô Danh Thị lại cho thi .

    THI
    Hòn đảo này đây trước nhốt tù
    Mà nay làm khám khao thầy tu
    Quá như oan nghiệt vay rồi trả
    Thi lũ Tây man, Nhựt bổn trừ

    Vô Danh Thị là ai ? Đó là bà Linh Sơn Thánh Mẫu vâng lịnh Thất Nương Diêu Trì Cung đến viếng các Thánh bị nạn. Dù giấu tên nhưng Đức Hộ Pháp biết được, vì chiếc nhẫn nạm ngọc trên tay ngài phát hào quang khi bà thăng, hạt ngọc này của ông Lễ Sanh Võ Văn Đợi tìm được ở Núi Bà tặng cho Ngài. Nên biết ông Đợi là đệ tử Đức Hộ Pháp học tu tịnh đã chứng ngộ và biết trước được nhiều việc nên Ngài đổi tên Đợi ra Võ Linh Đoán cho trụ trì ở Vạn Pháp Cung để rước các thầy tu nửa lỡ vận.

    Bị chiến tranh, Núi Điện điêu tàn, một ít chức sắc xin Đức Hộ Pháp cho rước cốt Bà Đen về Đền Thờ Phật Mẫu, Đức Ngài phê : "Bần Đạo vì thạnh tình lúc bị lưu đày, bà thường đến viếng thăm mà thuận cho".

     
    Nhat-TamDate: Wednesday, 2011-03-16, 11:45 PM | Message # 32
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    24 - NGÔ TRIỀU SỤP ĐỔ
    Vào năm 1926, nhóm đạo hữu cầu cơ học hỏi, bà Bát Nương giáng đàn cho bài thi song thất lục bát tiên tri về sự sụp đổ của chế độ Ngô Đình Diệm như sau :

    Non sông đất Việt ở đâu chứ ?
    Kẻ ngu hiền cứ ngỡ đường đi
    Dòng sông Bến Hải chia ly
    Có chi mà khó ? có chi mà sờn ?

    Tay thợ đắp lấp hờn là đạo
    Đạo Cao Đài phổ giáo tình thương
    Lướt qua bể khổ chiến trường
    Gãy cung từ ái, cờ trương hiệp hòa

    Sang cuộc chiến thu qua khó định
    Từ Thượng Lào đến Vịnh Cam Ranh
    Đìu hiu Ngô phải trọi cành
    Mới đây sao lại tan tành hỡi ai !

    Toàn dân đứng chờ bày phương hướng
    Hỏi " chừ, mô" là tướng nhà Nam
    Không Nga, không Mỹ không phàm
    Ai người chí chánh, cờ tam cứu đời?

    Khi được bài thi, các đạo hữu không biết bà Bát Nương dạy điều gì. Mãi đến ngày 1-11-1963 tướng Dương Văn Minh lật đổ Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu mới rõ cơ mầu nhiệm.

    Vế thứ nhứt và hai tiên tri về nước Việt Nam bị phân chia ở sông Bến Hải. Có lắm kẻ theo Ngô Đình Diệm mà đi tưởng là đúng đường. Đạo Cao Đài cho đó là mối hờn dân tộc cần lấp sông bằng cách trương cờ Nhan Uyên mà kêu gọi hai chính quyền Nam Bắc hiệp thương chung sống hòa bình.

    Vế 3 : Các cuộc chiến bình định khó thành công. Từ Thượng Lào đến Vịnh Cam Ranh vây cánh Ngô Đình Diệm sẽ trọi cành.

    Vế bốn : Dưới sự độc tài gia đình trị của Ngô Triều, dân chúng chờ tướng nhà Nam đứng lên làm cách mạng mà hưởng ứng chớ không phải người ngoại quốc nào khác.

     
    Nhat-TamDate: Monday, 2011-08-22, 8:46 PM | Message # 33
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    25 - MƯỜI HAI ĐỨC THẦY MƯỜI BA MỤ BÀ
    Khi làm " Lễ đầy tháng" cho trẻ sơ sinh, cha mẹ vái : "Vái mười hai đức Thầy, mười ba mụ bà phò hộ cho con tôi mạnh giỏi, chóng lớn".

    I. Mười hai đức Thầy là ai ?
    Đó là Thập nhị thời thần ở thượng giới và Thập nhị thời quân ở hạ giới ( xem mục : Thập nhị Thời quân) Thập nhị thời quân biểu tượng 12 con giáp : Tý, Sửu, Dần, Mẹo, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tức, Hợi. Người ở trần gian không ngoài 12 tuổi đó.

    Sau khi các Đấng ban kinh Tận Độ (1935), Đức Hộ Pháp lịnh cho Thập nhị thời quân làm thuyền Bát Nhã và các phụ tế. Ông khai pháp Trần Duy Nghĩa đốc suất làm thuyền và viết tuồng chèo thuyền. Ông đã giải thích :

    - Tổng lái là chơn linh Hắc Sát Tinh tượng trưng Bát Quái Đài
    - Tổng mũi là chơn linh Bạch Hổ Tinh tượng trưng Hiệp Thiên Đài
    - Tổng Thương là chơn linh Huỳnh Long Tinh tượng trưng Cửu Trùng Đài
    - Tổng khâu tượng trưng cho nhơn sanh
    - 12 bá trao tượng trưng 12 con giáp

    Ông Bảo Pháp Nguyễn Trung Hậu thì để câu đối trước thuyền :

    Vạn sự viết vô nhục thể thổ sanh hườn tại thổ
    Thiên nhiên tự hữu linh hồn thiên phản hồi thiên

    Ông Bảo Thế Lê Thiện Phước thì lập siêu linh kỳ thay thế đơn giản, Siêu linh kỳ hình chữ nhựt đứng màu đen, viền trắng, bên trong có 12 nhiểu trắng tượng trưng 12 con giáp đã qui vị.

    Như vậy, "Mười hai đức Thầy" lo việc siêu sinh cho nhơn sanh, không để một ai chết oan.

    II. Mười ba Mụ Bà là ai ? Nơi đền thờ Phật Mẫu có tạc hình 9 cô nương và 4 nữ nhạc, công chung là 13 mụ bà. Các cô lúc giáng trần dạy đạo chỉ là Tiên nương, nhạc công, nhưng nhờ công phổ độ đều đắc vị Phật với tên hiệu dưới đây :

    Về Cửu Nương thì mỗi vị đều có ba nhiệm vụ sau :

    - Nơi trụ trì hành pháp
    - Nhiệm vụ Hội Kim Bàn giao
    - Vùng phổ độ ở trần gian

    1. Nhứt nương Hoàng Thiều Hoa : giữ vườn Ngạn Uyển chăm lo sức khỏe vạn linh, nhiệm vụ phổ độ miền Bắc VN.

    2. Nhị nương Cẩm Tú : coi vườn đào, giữ gìn sự sống của loài người ( bảo sanh), giáo đạo ở Cam Bốt

    3. Tam nương Kim Tuyến : ở tầng Thanh Thiên, siêu độ khách trần, phổ độ miền Trung VN.

    4. Tứ nương Lê Thị Gấm : ở tầng Huynh Thiên, dạy chân, thiện, mỹ cho loài người, phổ độ ở đồng bằng miền Bắc VN.

    5. Ngũ nương Liễu Hạnh : ở tầng Xích Thiên, siêu độ khách trần đắc đạo cho địa vị ngày càng cao thăng.

    6. Lục nương Hồ Thị Huệ : ở tầng Kim Thiên, bảo quản sanh mạng cho chúng sinh, phổ độ pháp quốc. Đó là bà Jeanne d' Arc .

    7. Thất nương Vương Thị Lễ : ở tầng Hạo Nhiên Thiên độ dẫn người theo đạo kỳ ba, phổ độ dân Sài gòn, Chợ Lớn.

    8. Bát nương Hớn Liên Bạch : ở tầng Phi Tưởng Thiên, triết lý gia của nền Đại Đạo, giáo Đạo ở Trung Hoa.

    9. Cửu nương Cao Thoại Khiết : ở tầng Tạo Hóa Thiên với Đức Phật Mẫu, dạy về khoa học, mỹ thuật, phổ độ ở miền Tây VN.

    Thêm 4 vị nữ nhạc mới thành Phật nữa là 13 mụ bà

    10. Đổng Song Thành thành Quản Sanh Phật : vị Phật bảo vệ kiếp sanh của trẻ con

    11. Vương Tử Phá thành Dưỡng Dục Phật : Vị Phật dưỡng nuôi và dạy dỗ trẻ em.

    12. Hứa Phi Yến thành Chưởng Hậu Phật : Vị Phật lo về việc mai sau của đứa trẻ.

    13. An Phát Trinh thành Thủ Luân Phật : Vị Phật lo về sự biến đổi chuyển xây của đứa trẻ vươn mình lớn lên.

    Đó là 13 mụ bà giúp đỡ trẻ em từ lúc lọt lòng cho đến chết rồi tái sanh. Tôn thờ 13 vị là hợp lý .

    Theo sách "Đài Bắc thị tuế thời ký" thì 13 mụ bà là :

    1. Trần Nhứt Nương có nhiệm vụ chú sanh
    2. Vạn Tứ Nương có nhiệm vụ chú thai
    3. Nguyễn Tam Nương có nhiệm vụ Giám sanh
    4. Tăng Ngũ Nương có nhiệm vụ ẵm trao
    5. Lâm Cửu Nương có nhiệm vụ thủ thai
    6. Lý Đại Nương có nhiệm vụ chuyển sanh
    7. Hứa Đại Nương có nhiệm vụ hộ sanh
    8. Lưu Thất Nương có nhiệm vụ định nam nữ
    9. Mã Nương có nhiệm vụ tống tử
    10. Lâm Nhất Nương có nhiệm vụ an thai
    11. Cao Bát Nương có nhiệm vụ dưỡng sanh
    12. Trúc Nhị Nương có nhiệm vụ bồng con
    13. Đỗ Ngọc Nương có nhiệm vụ đỡ đẻ


    Thông báo sửa bởi Nhat-Tam - Monday, 2011-08-22, 8:51 PM
     
    Nhat-TamDate: Monday, 2011-08-22, 8:52 PM | Message # 34
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    26 - ANH LINH KHÔNG KỴ NGUYỆT HUYẾT
    Tập tục và cấm trong Cao Đài giáo có nhiều điều khá đặc biệt có một ít tập tục không theo lối cổ truyền mà theo khoa học tiến bộ.

    Về người hành đạo không những chọn trong hàng không chồng vợ, mà chọn cả những người lẫn lộn trong thế sự có tiền căn. Nhưng 1 khi đã hành đạo thì phải ly gia cắt ái. Còn nhiều tập tục khác, chỉ những người theo đạo mới biết được.

    Trong 1 đàn cơ vắng mặt bà Giáo sư Hương Hồ, nên bà Bát Nương gọi, bà Hương Hồ trả lời : " Vì có kinh nguyệt nên không hầu đàn được". Do đó bà Bát Nương giáng cho bài :

    THI
    Thân phận phàm nhơn trược đã đành
    Chẳng vì nguyệt huyết kỵ anh linh
    Âm dương nam nữ hoa trêu bướm
    Hòa ái tương sanh thủy nhập bình
    Tạo hóa ví tay xây đảnh trí
    Chúng sanh nên mặt tạo khuôn hình
    Thợ trời đâu dễ chê đồ đạo
    Tốt xấu sạch dơ tại miệng mình

    Đây là một quan niệm hết sức tiến bộ trong đạo Cao Đài. Nhưng sinh lý tự nhiên của con người được chấp nhận. Nhưng do con người tạo ra những nhơ nhớp để trục lợi thì không được thuận cho vào Đạo, như trường hợp bà Bộn dưới đây :

    THI
    Bộn bàng kẻ tới với người lui
    Lui khỏi vòng ngoài tính cuộc vui
    Vui Đạo không vui, vui tục sự
    Sự hay sự dở chửa phân mùi

    Bà Bộn đến cầu Đạo, Đức Chí Tôn cho bài thi trên, nhưng không có chữ " thâu" tức là không nhận vào hàng môn đệ. Vì bà ấy là chủ tào kê. Trong cuộc hầu đàn chỉ có Giáo sư Đạt biết bà ta mà thôi. Cho nên khi cơ viết ra câu đầu ông Đạt bụm miệng sùng sụt muốn cười, nhưng sợ thất lễ không dám cười ra tiếng. Lúc cho xong 4 câu, ông Đạt càng sùng sụt hơn nữa. Khi bãi đàn, ông mới nói cho mọi người biết cớ sự, ai nấy đều cho là huyền diệu.

    Cũng đàn hôm đó, một người cầu đào tên là Tích được cho bài thi như sau :

    THI
    TÍCH đức cho con, TÍCH hỡi con
    Con còn lăn líu lắm nghe con
    Con thương con cháu là thương Đạo
    Đạo chẳng ở xa, ở tại con
    Thâu

    Tuy ông Tích còn lăn líu, không biết thương con cháu nhưng Đạo là nơi cải hóa con người vào đường lương thiện, nên Đức Chí Tôn thâu nhận.

    Với đôi mắt phàm chúng ta không thể nào nhận được chân giả, cần phải có Mắt Trời ( Thiên Nhãn) mới thấu rõ mọi việc và chi chi không lọt mảy lông. Mới biết Thợ Trời là kỳ diệu vậy.
     
    Nhat-TamDate: Monday, 2011-08-22, 8:57 PM | Message # 35
    Major general
    Nhóm: Ban Quản Trị
    Thông điệp: 102
    Danh tiếng: 0
    Tình trạng: Offline
    27 - NHAN UYÊN KỲ
    Nhan uyên kỳ là cờ của Thầy Nhan Hồi tự là Nhan Uyên, học trò cưng của Đức Khổng Tử. Ông người cần mẫn, thức khuya dậy sớm, học Kinh Thi, chuộng kinh Lễ, làm việc gì không lầm lỗi hai lần, nói điều gì không cẩu thả. Khổng Tử khen là người có nhân. Nhưng ông chỉ sống được có 31 tuổi thì mất.

    Sử ký của Tư Mã Thiên viết về Nhạn Hồi như sau : " Trong 70 môn đồ, Trọng Ni chỉ khen riêng Nhan Hồi hiếu học, mà Nhan Hồi ( Uyên) thường xác xơ, ăn tấm ăn cám mà cũng không được no, lại chết yểu. Trời kia báo đáp người thiện mà như vậy ư ?"

    Trong câu chuyện của Đức Phạm Hộ Pháp nói với ông Đinh Công Trứ, cai trường Qui Thiện ngày 12-8-Đinh Hợi (1947) như sau :
    " Nhan Hồi buổi nọ cố công thật hành lý - thuyết bình đẳng nhân loại, tránh nạn tương tàn tương sát nòi giống, nhưng rốt cuộc chưa làm được thì chết"
    Ngài nói tiếp :
    " Em biết cây cờ trắng trương nó lên để làm gì ? Biểu hiện ấy có phải để cứu nhân loài không ? chỉ một ngày kia, Thượng Sanh ra mặt đời là cây cờ Cứu Thế, còn Thượng Phẩm cây cờ Cứu Khổ. Qua đã thay cho Thượng Phẩm gầy dựng đào tạo. Thầy trò ta đã chung chịu cực khổ, từ khoảng rừng xanh ít người lai vảng. Mà buổi nọ qua vắng mặt, em đi ngược Thánh ý của qua."
    "Cây cờ trắng dùng để khi nước nhà nòi giống ta xô xát, cốt nhục tương tàn khốc liệt, vô phương cứu chữa, thì ngày ấy là giá trị của nó"
    Ngày giờ nào có kẻ thất thế, yếu cô, rách rưới, lang thang, đói cơm, khát nước , khổ não tâm hồn của nòi giống, không ai binh vực che chở. Chừng ấy nhiệm vụ trọng yếu của Thầy trò ta phải ra gánh vác. Đó là CƠ CỨU KHỔ thực hiện"

    Phong trào hòa bình chung sống do các ông Thoại, Kỳ, Đại, Lợi tổ chức Ban Túc trực Bến Hải cắm cờ Nhan Uyên tại đó kêu gọi hai miền Nam Bắc sớm thống nhất, bị chánh quyền Ngô Đình Diệm giải tán.

    Cũng nên biết vào ngày 23-10-1961 Sĩ Tải Phạm Duy Nhung thừa ủy quyền của Đức Hộ Pháp họp báo tại nhà hàng Oái Kình Lâm ( Sài gòn) công bố các bức thư gởi qua Mỹ, Anh, Pháp ( trong Hội nghị Genève) có đoạn viết " Chúng tôi tin tưởng sự chân thành của qúi quốc với đại danh là liệt cường luôn luôn có ý chí giúp đỡ dân tộc chúng tôi mà không vụ lợi" ông bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt và tra tấn đến chết.

    Thật ra thì cờ nhan uyên không có, chỉ có trong lý thuyết mà thôi. Một hôm trước hàng môn đệ, Đức Khổng Tử đưa ra một đề tài để thảo luận. Giả thiết rằng trong nước có loạn thì làm cách nào để trị loạn hay nhất. Trong hàng môn đệ người trả lời cách này, kẻ trả lời cách kia. Chỉ có Nhan Hồi là đưa ra ý kiến : làm một cây cờ trắng xông vào chốn ba quân, kêu gọi hai tiếng trách nhiệm chấm dứt đổ máu.
    Ý kiến đó được Đức Khổng Tử cho là kế hay hơn ca.

    Kết luận câu chuyện của Đức Phạm Hộ Pháp nói với ông Trứ là :
    "Mấy em nếu có chí can đảm đến Thái Bình Dương sẽ gặp Thầy là buổi sau này kìa. Dầu cho Thượng Sanh chừng đó có can đảm đến đó sẽ gặp. Bằng chẳng vậy, cây cờ CỨU THẾ của Thượng Sanh về tay kẻ khác hay là qua sẽ đến giữa trận giặc toàn cầu thứ ba"

     
    Cao Đài Toà Thánh Tây Ninh ( Diễn Đàn :Đồng Đạo Tâm Sự ) » Giáo Lý » Giáo Lý Sưu Tầm » Đại Đạo Bí Sử - Huyền Diệu Cao Đài
    Page 1 of 212»
    Search: